Trang Chủ

Thiếu Nhi : Cầu Nguyện  - Rước Lễ - Hy Sinh -  Tông Đồ

Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 3 Phục Sinh

ĐỒNG HÀNH VỚI CHÚA GIÊSU TRÊN ĐƯỜNG EMMAU

Trên thế giới ai cũng cho nước Hoa Kỳ là thiên đàng trần gian. Thế mà theo thống kê của American Academy of Child and Adolescent Psychiatry th́ mỗi năm có hằng ngàn thiếu niên tự vận ở thiên đàng này. Cũng theo thống kê của viện này th́ tự vận là nguyên nhân đứng hàng thứ ba trong việc gây tử vong cho các em từ 15 đến 24 tuổi và thứ sáu cho các em từ 5 đến 14 tuổi. Tại sao thế?  Bởi v́ các em bị căng thẳng bởi những xáo trộn trong gia đ́nh, những áp lực của bạn bè, những đ̣i hỏi không được thỏa măn của chính ḿnh, và nhất là thấy đời vô nghĩa.

 

Hoàn cảnh của giới trẻ trong thời đại chúng ta chẳng khác nào hoàn cảnh của hai môn đệ trên đường Êmmau trước khi được Đức Kitô Phục Sinh đồng hành với họ. Con người ngày nay đang đánh mất Chúa Giêsu v́ họ t́m cách đẩy các giá trị Kitô giáo ra khỏi xă hội. Họ đang truyền thụ cho giới trẻ một nền “văn hóa sự chết” trong đó ích kỳ, vật chất, lạc thú và danh vọng được đề cao, c̣n các giá trị tâm linh và luân lư nếu không bị loại ra ngoài th́ cũng bị bị coi là lỗi thời vô ích. Chúng ta không mấy ngạc nhiên khi nhiều người trẻ cảm thấy chán chường, thất vọng, căng thẳng, và thiếu tự tin trong cuộc sống, v́ không có Đức Kitô đồng hành với họ trong cuộc đời, th́ tất cả mọi sự đều trống rỗng và vô nghĩa.

Hai môn đệ trên đường Êmmau cũng cảm thấy chán chường như thế. Ba năm theo Chúa với hy vọng là Người sẽ giải phóng Israel khỏi ách đô hộ của Rôma. Nếu không có tham vọng được làm khanh tướng th́ hai ông cũng hy vọng là được sống tự do trong một quốc gia độc lập. Khi Chúa lănh án tử h́nh và bị chết trên thập giá, th́ cả bầu trời xụp đổ trước mặt các ông. Mộng đă vỡ th́ chỉ c̣n cách chán chường trở về quê xưa, làm công việc cũ. Đức Kitô Phục Sinh đă đến và đồng hành với các ông trong quăng đường này.  Người đă hỏi các ông, đă quan tâm đến tâm sự của các ông và đă lắng tai nghe từng chi tiết ngổn ngang của tâm sự ấy.  Sự quan tâm và t́nh yêu của Người đối với các ông đă làm cho ḷng các ông rộn ràng hy vọng.  Ngườii đă vạch cho các ông chân lư bằng cách dùng Thánh Kinh mà giải thích về Đức Kitô.  Rồi sau cùng Người đă đưa các ông đến bàn tiệc Thánh Thể. Và khi các ông nhận ra Người th́ Người biến mất trước mặt các ông. Tuy biến mất, nhưng Người lại ở trong tâm hồn các ông, làm các ông nôn nóng không nghỉ được, mà phải vội vă trở về Giêrusalem bất chấp đêm đen, để mang tin mừng này đến cho mọi người.

Làm Giáo Lư viên, nhiều khi chúng ta cũng chán chường, thất vọng v́ dù cố gắng cách mấy đi nữa chúng ta cũng chẳng thấy học sinh của ḿnh tiến bộ chút nào. Đôi khi chúng ta c̣n chán chường hơn nữa v́ không đạt được những “mục đích tiềm ẩn” trong việc phục vụ của ḿnh.  Sở dĩ như thế v́ chúng ta đă không tin tưởng đủ nơi Chúa, đă không có Chúa Giêsu đồng hành với chúng ta trên đường phục vụ, đă không đặt Chúa làm cùng đích của việc phục vụ. Hoặc chúng ta chỉ chú tâm đến ḿnh trong việc phục vụ mà quên rằng Chúa đang đồng hành với ḿnh, nên chúng ta đă không nghe thấy những lời dạy dỗ và an ủi của Người và không cảm nhận được t́nh yêu của Người. Một khi chúng ta thật sự đồng hành với Chúa và lắng nghe tiếng Người th́ ḷng chúng ta cũng sẽ rạo rực như hai môn đệ trên đường Êmmau. Một khi chúng ta “mời Chúa ở lại với chúng ta v́ trời đă xế chiều” th́ chúng ta sẽ được đồng bàn với Người, cùng sẽ nhận ra sự hiện diện của Người trong tiệc Thánh Thể, trong các Bí Tích, và cũng sẽ vội vă ra đi để chia sẻ niềm vui này với muôn người.

Là Giáo Lư viên, Chúa muốn chúng ta thay Người đồng hành với những học viên mà Người trao phó cho chúng ta. Chúa muốn chúng ta trở nên “những Kitô khác” để Người được hiện diện khắp nơi, với mọi người, qua chúng ta. Muốn chu toàn sứ vụ này, chúng ta phải giống Đức Kitô trong cách chúng ta đối xử với mọi người, đặc biệt là với những học viên mà Chúa trao cho chúng ta. Chúng ta cũng phải đồng hành với họ, cũng phải truyền t́nh yêu của Chúa cho họ làm cho ḷng họ rộn ràng khi nghe Lời Chúa qua miệng chúng ta. Chúng ta phải biết đặt câu hỏi và biết lắng nghe như Chúa đă làm. Và nhất là chúng ta phải biết dùng Thánh Kinh để giải thích về Mầu Nhiệm của Đức Kitô cho họ. Đức Kitô phải là trọng tâm của chính đời sống chúng ta, để rồi chúng ta có thể nói cho người khác về Đức Kitô với nhiệt t́nh và đốt cháy ḷng họ bằng t́nh yêu Thiên Chúa. Chúng ta không phải chỉ dạy Giáo Lư trong lớp học mà phải đồng hành với học viên trên đường đời như Chúa đă đồng hành với các môn đệ. Đồng hành để dẫn họ đến Bàn Tiệc Thánh. Nơi đó họ gặp Đức Kitô Phục Sinh thực sự hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể. Nơi đó Chúa Giêsu trở thành thần lương nuôi dưỡng linh hồn họ, cùng làm cho họ tràn đầy niềm vui và hy vọng để họ trở về cuộc sống thường nhật đem niềm vui này đi chia sẻ với mọi người.

C̣n chúng ta, chúng ta phải biến mất trước mặt họ sau khi họ đă nhận ra Đức Kitô Phục Sinh, như Chúa Giêsu đă biến đi trước mặt họ sau khi bẻ bánh. Đừng mong được nhớ ơn, đừng mong lời ca tụng, và nhất là đừng mong nh́n thấy kết quả của việc ḿnh làm.

Lạy Chúa xin luôn đồng hành với con và những người Chúa trao phó cho con trên đường trần thế này, để chính Chúa dùng con mà an ủi, mà yêu thương và dạy dỗ họ. Để chính Chúa trở nên trọng tâm của đời họ và con. Để chúng con cùng nhau no thỏa nơi Bàn Tiệc Thánh của Chúa và đem Tin Mừng của Chúa vào thế gian đầy thất vọng này. Sau cùng xin cho con biết quên ḿnh, biết nhỏ đi, hay chết đi trong ḷng họ để Chúa được lớn lên và sinh hoa trái trong họ. Amen.