HOME

 
 

GIA Đ̀NH MẸ TRUYỀN TIN

TÂM T̀NH ... THUỞ BAN ĐẦU (II)


Tuấn Thời : Cảm xúc Từ Một Chuyến Đi

Băng Tâm : Ngoảnh Lại Và Nh́n

Minh Chính : T́m Chúa Trong Đời

Thanh Sơn, Văn Minh : Suối Bí, chuyến d0i nhiều kỷ niệm

Hồng Loan : Tâm t́nh Ca

Thúy Nguyễn : Ôi Ấm Quá

Minh Chính : Một dịch Vụ Mới Để Gây Quỹ

Thy Hiếu : Mùa Xuân

Phượng Yến : Nhà Lỡ Tân Thuận

Đào trung : Sức Mạnh T́nh Thương


CẢM
XÚC TỪ MỘT CHUYẾN ĐI

Tuấn Thời

Vào ngày 29 tết, tôi được hân hạnh tham gia chuyến công tác xă hội do Gia đ́nh tổ chức. Nơi chúng tôi đến là một địa chỉ cũng không xa lắm, nằm ngay ven thành phố, đó là Ba Thôn thuộc Hóc Môn. Tại đây chúng tôi được tiếp xúc với đủ mọi hạng người trong xă hội, với trên 400 người, gồm các bác lớn tuổi chỉ sống nhờ ôn lại quá khứ và những người mắc bệnh nan y hoặc bại liệt. Chúng tôi đến đây không chỉ để tặng quà nhưng để thăm hỏi và cảm thông.

Nhận xét ban đầu, theo chúng tôi nơi đây cũng như nhiều trung tâm xă hội khác. Dù ban giám đốc đă cố gắng, nếp sống của các trại viên chỉ có những tiện nghi tối thiểu, từ ăn uống đến ngủ nghỉ. Thêm vào đó là nỗi đau và mặc cảm bị bỏ rơi, bệnh tật. Đa số các trại viên ở đây như đă quá quen để cam chịu, họ cam chịu với số phận, chấp nhận cách sử sự tẻ nhạt của xă hội. Tôi đă gặp những ánh mắt cam chịu ấy, khi b́nh thản tươi cười đón nhận một số khách lạ ném của bố thí, chẳng thèm trao tận tay.

Họ đưa hia tay chờ đón sự ân cần của kẻ bố thí, song không được, con tim họ có lẽ đă chai cứng ,để vui nhận sự khinh rẻ của xă hội như một chuyện thường t́nh. Phải chăng v́ đói nghèo mà họ phải chấp nhận cho số phận?

Và tôi liên tưởng đến đề tài hội thảo trong một dịp lễ Truyền Tin, dưới sự hướng dẫn của cha Nguyễn Bá Ân op, rằng : “Cách cho quư hơn của cho”. Chúng tôi nhắc nhủ nhau cố gắng bù lại những thiệt tḥi về t́nh cảm của những người bất hạnh này bằng cách cư xử thân t́nh nhất.

Tôi thiết nghĩ, của cải chẳng là ǵ, ḷng nhân ái mới tồn tại. Những con người nhân ái vẫn đang có và rất cần cho cuộc đời và cho mọi người không chỉ riêng ở những người bần cùng. Ḷng nhân ái đ̣i ta phải cư xử với nhau cho phải đạo làm người, trong sự trân trọng và quư mến. Nhất là những người nhận quà…họ phải được bù đắp lại cho cảm giác lệ thuộc khi bị nhận quà.

Ước ǵ ḷng nhân ái sẽ măi măi là tiếng vọng muôn đời ngự trị trong xă hội và trong lương tâm nhân loại.


NGOẢNH LẠI VÀ NH̀N

Băng Tâm

Thoắt đầy mà đă ba năm rồi, ba năm trôi qua với bao thăng trầm, lo toan vất vả trong cuộc sống, vậy mà chúng ta vẫn gắn bó với nhau, vẫn chia sẻ với nhau những vui buồn trong cuộc sống , vẫn san sẻ và lo âu với nhau trong những lần công tác. Các bạn ơi ! Những t́nh cảm ấy, những hành động ấy, chúng ta làm cho nhau, đáng quư lắm chứ, mặc dù không nói ra nhưng trong thâm tâm mỗi người chúng ta đều cảm nhận được và đón nhận một cách trọn vẹn. Hạnh phúc quá phải không các bạn.

Một ngàn lẻ mươi lăm ngày đă trôi qua, chúng ta biết được đă, chưa, đang hay sẽ làm những ǵ phải không các bạn. Chúng ta học tinh thần khiêm tốn âm thầm của Đức Maria, nhưng cũng không chối bỏ những ǵ chúng ta đă làm được, đọc lại những biến cố đă qua để rút những bài học kinh nghiệm. Có thể tuổi đời công tác được bao nhiêu th́ hy vọng được thêm kinh nghiệm bấy nhiêu. Lúc đầu, chúng ta lúng túng với những ǵ xảy ra quanh ḿnh, sau đó chúng ta ch́a tay ra với bạn bè. Để bây giờ đă dám mạnh dạn nối rộng ṿng tay với các sinh hoạt mới. Thế đó, ḍ dẫm chậm chạp kể cả vấp ngă, té đau, nhưng nhờ sự hướng dẫn của cha xứ, thầy linh hướng và các ân nhân xa gần chúng ta đă mạnh dạn hơn trong từng bước đầu đời này.

Cuối cùng, điều này chúng ḿnh nói nhỏ với nhau nhé : “Điều ǵ khởi đi từ trái tim, nó sẽ trở về lại trái tim”. Và mỗi khi có ai đó nhắc đến Gia đ́nh Mẹ truyền tin với đôi mắt thiện cảm và nụ cười nở trên môi. Đó phải là lời mời gọi chúng ta sống sao cho xứng với kỳ vọng của cộng đoàn Dân Chúa, phải không các bạn. Chúng ta cùng cố gắng nhé !


T̀M CHÚA TRONG ĐỜI

Minh Chính

Nhận được chủ đề Thầy linh hướng đưa ra cho buổi tĩnh tâm Gia đ́nh nhân dịp bổn mạng chúng ta lên bốn tuổi, tôi nghĩ ngay đến đoạn phúc âm thánh Matthêu về cuộc phán xét chung, đoạn 25, câu 35 -40.

“V́ xưa Ta đói, các ngươi đă cho ăn, Ta khát các ngươi đă cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đă tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đă cho mặc; Ta đau yếu, các ngưoi đă thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đă đến thăm. Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng : “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đă thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có beo giờ thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao giờ chúng con đă thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù mà đến thăm?” Để đáp lại, đức vua bảo họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi. Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đă làm cho chính ta vậy”

Qua đoạn phúc âm trên, Chúa đă dạy cho chúng ta biết t́m Chúa ở đâu và sau đây là câu chuyện “Sờ được Đức Kitô” do mẹ Têrêsa thành Calcutta kể :

“Một hôm có một thiếu nữ t́m đến An Độ để xin gia nhập ḍng Thừa Sai Bác Ái của chúng tôi. Chúng tôi có qui luật, theo đó, ngày đầu tiên mới đến, tất cả những ai muốn sống với chúng tôi, cũng đều được mời sang nhà hấp hối, tức là nhà chăm sóc những người sắp chết. Do đó, tôi nói với thiếu nữ ấy rằng : “Chị đă thấy các linh mục dâng Thánh lễ. Chị đă thấy Ngài chạm đến Thánh thể cách chăm chú và yêu thương là dường nào, chị cũng hăy đi và làm như thế tại nhà hấp hối, và chị sẽ t́m thấy Chúa Giêsu trong thân thể của những người anh em khốn khổ đó”.

Người thiếu nữ đă đi ra… Đến chiều, cô trở lại với một nụ cưới rạng rỡ mà có lẽ tôi chưa từng thấy bao giơ. Cô vui vẻ thốt lên với tôi : “Thưa mẹ, con đă sờ được thân thể của Chúa suốt ba tiếng đồng hồ”. Tôi mới hỏi lại sự thể đă diễn ra như thế nào, cô ta đáp như sau : “Con đến nhà hấp hối đúng lúc người ta mang đến một người bị té xuống một hố sâu. Khắp ḿnh người đó đầy thương tích và lấm bùn hôi thối… Con đă tắm rửa, băng bó và chăm sóc ông ta suốt ba tiếng. Con biết rằng làm như thế là chạm đến thân thể của Đức Kitô” (Trích Lẽ Sống, trang 139 -140)

Nhanh quá phải không các bạn, mới đó mà chúng ta đă làm việc chung với nhau được bốn năm với bao kỷ niệm vui buốn. Thế nhưng mấy người trong chúng ta đă có cảm nghiệm gặp Đức Kitô trong đời…


SUỐI BÍ – CHUYẾN ĐI NHIỀU KỶ NIỆM

Trần Thanh Sơn – Văn Minh

Trong hai ngày 25 và 26 tháng 5 năm 1996 Gia đ́nh Mẹ truyền tin chúng tôi thực hiện một chuyến công tác tại vùng kinh tế mới Suối Bí, tức giáo xứ Minh Ḥa do cha Giuse Phạm Hưng Thịnh ḍng Đa Minh phụ trách.

Trước đó, chỉ có 22 người đăng kư, nhưng đến giờ hẹn trưa 25, số lượng người tăng lên đến 33, vược quá sức chở của xe. Thôi không sao ! Nhiều anh chị em đến lúc này mới sắp xếp được công việc. Mà bỏ ai lại bây giờ? Chúng tôi muốn tất cả cùng được đi, nên chấp nhận “nhồi nhét” thêm một chút , thậm chí một vài bạn c̣n “ga lăng” ngồi cả lên hàng hội chợ để nhường chổ cho chị em. Hôm đó v́ bận công việc đột xuất Thầy linh hướng không đi được nhưng giới thiệu thầy Đặng Văn Tinh, là người từng giúp tại giáo xứ Minh Ḥa một thời gian làm hướng dẫn viên.

11 giờ 30 : xe khởi hành. Chúng tôi vui đùa ca hát nhộn nhịp để quên đi sự ngột ngạt v́ người và hành lư. Đă thế, chiếc xe c̣n “làm reo” nhiều bận, thỉnh thoảng tắt máy buộc chúng tôi xuống đẩy giữa trời nắng chang chang, một lần c̣n phải đẩy lên cầu nữa. Tội nhất là anh Minh (biệt hiệu Minh mập) đẩy thế nào mà bị say xe ! Đường đến Suối Bí chỉ độ 70 cây số, nhưng măi đến 4 giờ chiều chúng tôi mới đến mơi (trễ hơn dự định 1 tiếng). Xe chạy lâu v́ phải xuống đẩy nhiều lần và v́ phải tránh công an (chở quá số qui định)

Thế nhưng, khi đến nơi các nỗi vất vả tan biến nhanh, v́ quanh nhà thờ có sẵn nhiều ghế đá để ngả lưng và v́ được cha xứ, thầy Ngọc, thầy Châu đón tiếp cách rất ân cần và chu đáo.Sau ít phút nghỉ ngơi, chúng tôi chia nhau mỗi nhóm một việc. Các anh chị phụ trách như anh chính, chị Loan và một vài bạn, đi theo các ông trùm đến thăm và tặng quà cho một số gia đ́nh thuộc diện khó khăn hơn trong xứ… Vẫn c̣n vài gia đ́nh khác ở vùng Suối Sâu cách đó khoảng 10 km, chúng tôi phải nhờ các ông trùm hôm sau chuyển quà dùm. Thế mà cũng gần 6 giờ tối chúng tôi mới đoàn tụ đông đủ.

Theo dự định sau khi dùng bữa tối với cha xứ và các thầy, chúng tôi sẽ sinh hoạt với các anh chị giáo lư viên. Nhưng bất ngờ một cơn mưa ập đến khiến chúng tôi phải sinh hoạt trong nhà. Khoảng 8 giờ tối trời tạnh, chúng tôi kéo nhau ra ngoài sân sinh hoạt thêm độ một tiếng nữa th́ nghỉ. Gia đ́nh Mẹ Truyền Tin chúng tôi đă chuẩn bị sẵn nồi cháo gà, c̣n các anh chị GLV th́ có nồi chè, đôi bên chia nhau ăn uống vui vẻ.

An xong mọi người đi ngủ, c̣n độ mười người cùng với những anh em GLV kéo nhau ra sân nhà thờ, quây quần ca hát, tâm sự. Gần 12 giờ đêm chúng tôi mới đi ngủ để lấy sức cho công tác ngày mai. May mắn, sáng hôm sau Minh mập kể lại : “Bà con xung quanh thấy các bạn chơi khuya nên chọi gạch”. Một GLV trong xứ trúng “đạn” bị thương nhẹ, mà điều bất ngờ là anh ấy ngồi ngay chỗ tôi, khiến tôi thấy “áy náy” trong ḷng.

Đến 7 giờ sáng, chúng tôi sắp xếp các gian hàng hội chợ. Việc quen rồi nên cũng nhanh. Như được báo trước, có khoảng 500 em thiếu nhi tham dự hội chợ. Có những em tâm sự : đây là lần đầu cháu chơi hội chợ. Công việc cũng nhẹ nhàng v́ nhiều anh chị GLV tham gia phụ trách các gian hàng, nên chỉ quá 10 giờ là mọi sự đă hoàn tất. Chúng tôi dọn dẹp thu xếp về nhà xứ.

V́ cha xứ đi dâng lễ tại họ lẻ chưa về nên thầy T́nh dẫn chúng tôi đi tham quan và tắm tại thác An Viễn, một chị trong nhóm trượt chân suưt bị nước trôi, may là được anh em cứu kịp thời. Hú vía ! Tắm xong, chúng tôi lên xe đi về nhà xứ để dùng bữa trưa với cha, các thầy và cùng tất cả các anh chị em GLV. Sau bữa trưa, chúng tôi chụp h́nh lưu niệm rồi lên xe về thành phố, ḷng đầy lưu luyến.

Trên đường về, chúng tôi lại phải lên xuống xe nhiều lần để đẩy. Xe chạy đến G̣a Vấp th́ nhất định không đi nữa. Chúng tôi đành phải chờ măi đến 6 giờ hơn mới có xe khác đến đón về. Quả là một chuyến đi nhiều kỷ niệm trong những chuyến công tác mà chúng tôi đă từng tham gia.


TÂM T̀NH CA

Hồng Loan

Trung thu 1996, Gia đ́nh Mẹ truyền tin đến với 120 em thiếu nhi dân tộc Châu Ro ở Ruộng Tre. Khoảng 11 giờ trưa 27.9 , 15 anh chị em đă khởi hành đ61n B́nh Giă (Bà Rịa – Vũng Tàu) tổ chứac văn nghệ, pah1t lồng đèn với các em. Đúng 12 giờ đêm anh chị em đă lên xe khởi hành về thành phố và sáng hôm sau lại có mặt tại sở làm như b́nh thường.

Những cơn mưa giữa mùa,
với những làn gió nhẹ cùng với đoạn đường gần 100km
đă đưa chúng tôi đến một bến bờ hoang vắng.

Nơi đó, chỉ có đất rừng lưa thưa lă chă,
Nơi đó, chỉ có những con người chân chất, đơn sơ,
bạn với luống cày, nương ruộng.

Và thực tế không chỉ như thế,
Các em đă ngóng chờ chúng tôi
Với nụ cười yêu thương, với tấm ḷng trông đợi.

Có lẽ không v́ những tấm bánh,
chiếc lồng đèn hoặc bộ quần áo mới.
Các em cần nguồn hơi ấm
Từ đáy ḷng thâm sâu
của những tâm hồn muốn
thông truyền một sinh lực mới.

Và chúng tôi đă gặp họ,
Những anh chị hiền lành
Những cháu bé xinh xắn
Đă cảm nghiệm thấy gần gũi với chính ḿnh,
Như gặp những chi thể,
Trong nhiệm thể của Anh Cả Giêsu

Họ đang thiếu : thiếu ăn, thiếu mặc,
thiếu những người thấu hiểu cảm thông
thiếu những tâm t́nh an ủi để khích lệ, động viên.

Họ thiếu điều kiện tối thiểu về vật chất,
để có thể tự khẳng định chính ḿnh,
để vươn tới hành tŕnh trước mặt,
để đến nơi chỉ có t́nh yêu - ḥa b́nh và chân lư.

Xin cảm ơn các bé v́ những t́nh cảm nồng ấm
Và chúc bé đạt được những giấc mơ nhỏ của tuổi thơ.

 
“ÔI ẤM QUÁ !”

Thúy Nguyễn

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ đă làm tôi xúc động…

Cùng với Gia đ́nh Mẹ truyền tin, lần đầu tiên tôi đến thăm các anh bại liệt ở B́nh Hưng Ḥa; những số phận nghiệt ngă không cho các anh đi lại b́nh thường được, chặn đứng cả con đường tiến thân lẫn khả năng để làm bố. Những số phận ấy đă tụ về đây chung sống trong một mái nhà.

Tôi được biết có người đă đến đây trên 20 năm trời, sống qua ngày bằng miếng cơm manh áo đạm bạc, và chấp nhận nhiều đau đớn, cực nhọc vô cùng về thể xác cũng như tinh thần… theo chân một cô bạn, tôi rụt rè ngồi xuống bên giường một cháng trai độ tuổi 30. Anh ta có khuôn mặt dễ thương và nụ cười dễ mến. Anh chủ động bắt chuyện với chúng tôi, nhưng sao bàn tay anh cứ chạm vào tay tôi? Lúc ấy một ư nghĩ không đẹp chạy nhanh trong tư tưởng làm tôi cảm thấy lúng túng ,tôi nghĩ anh àny kỳ quá…

Đến lúc phải về rồi, tôi nh́n anh định nói lời từ giă nhưng không hiểu sao tôi lại đưa tay ra trước. Xem ḱa ! Anh ấy đă cố rướn nửa người lên trên, đưa cả hai tay nắm chặt tay tôi và nói “Ôi ! ấm quá!” Tôi lặng người đi v́ cử chỉ và câu nói bất ngờ ấy. Nó làm tôi xúc động và thay đổi cách suy nghĩ đang lởn vởn trong kư ức của tôi.

Các bạn ơi ! Hăy đến với những người có số phận không may với tất cả tấm ḷng ; không chỉ bằng vật chất mà c̣n là những hành động thiết thực, ngôn ngữa êm dịu làm ấm áp, thấm đậm t́nh người, các bạn nhé !


MỘT DỊCH VỤ ĐỂ GÂY QUỸ

Minh Chính

Chúng tôi gọi việc tổ chức hội chợ cho các em vui chơi và nhận được quà khi trúng thưởng là một “dịch vụ” khi một đơn vị nào đó “thuê bao” Gia đ́nh chúng tôi tổ chức hội chợ. Tạm gọi là “thuê” v́ sau buổi hội chợ chúng tôi nhận một ngân khoản bồi dưỡng. Sau khi trừ những chi phí cụ thể, chúng tôi đem nhập ngân khoản này vào quỹ Gia đ́nh để hoạt động Công Tác Xă Hội.

Tổ chức hội chợ là một h́nh thức cho thiếu nhi quà mà Gia đ́nh Mẹ truyền tin đă áp dụng mấy năm qua rất có hiệu quả; thay v́ đến phát quà, các em nhận xong ra về, chúng tôi tổ chức hội chợ để các em có thêm một buổi vui chơi thoải mái. Thường chúng tôi “phát tặng” vé hội chợ theo số các gian hàng, các em sẽ trùng thưởng do tài năng của chính ḿnh. chúng tôi thường tạo điều kiện cho các em được trúng thưởng theo xác suất từ 50 đến 70%.

Điển h́nh tại các nơi chúng tôi đă tổ chức hội chợ như : Trại Mầm Non 4 (G̣ Vấp), trường Câm Điếc (Lái Thiêu), các khu điều trị phong bến Sắn, B́nh Minh, Phước tân, các thiếu nhi dân tộc thiểu số ở B́nh Giă (Bà Rịa), khu kinh tế mới Suối Bí (Long Thành)… tất cả các em đều hăng say tham gia cuộc chơi cách nhiệt t́nh. Các tṛ chơi trong hội chợ thường là : bóng rổ, câu cá, ném lon, thảy ô, thảy cổ chai, thả dốc banh, thả bọ… Mỗi gian hàng đều có băng rôn, bảng thể lệ tṛ chơi. Gần đ6ay, chúng tôi c̣n giăng thêm cờ ngũ sắc khắp khu vực hội chợ nên cũng ra vẻ chuyên nghiệp lắm. Trúng th́ được thưởng; trật th́ cũng được an ủi vài cái bánh cái kẹo.

Do quen biết, chúng tôi đă vài lần tổ chức “hội chợ điểm 10” tại trường Lê Văn Sỹ cho khoảng 1500 em học sinh. Từ đầu năm, trường đă phát động học tập : em nào được điểm 10 trong các môn học th́ được phát một vé chơi hội chợ, điểm 10 này được ghi vào sổ điểm nữa nên khuyến khích các em thi đua nhau trong học tập (một tác dụng hỗ trợ) và nhiều phụ huynh cũng thích h́nh thức này.

Tiếng lành đồn tiếng xa, trường tiểu học Tân Trụ quận Tân B́nh cũng “thuê” cúng tôi tổ chức “hội chợ điểm 10” cho các em học sinh. Sau đó phường 15 – quận Tân b́nh cũng nhờ chúng tôi tổ chức một buổi hội chợ cho phường (tổ chức cho lớp t́nh thương, chúng tôi đă xin không nhận bồi dưỡng)

Hiện nay chúng tôi đang nghiên cứu thêm một số tṛ chơi mới hơn và sinh động hơn, để phát triển nghề “dịch vụ hội chợ”


MÙA XUÂN

Thy Hiếu

Một mùa xuân nữa lại đến, bao gia đ́nh sum quầy vui vẻ để đón giao thừa, tôi và một vài người bạn ở cạnh nhà chúng tôi cùng nhau đi hái lộc đầu năm.

Bất chợt tôi được chứng kiến nhiều người già và trẻ em đón xuân tại một góc phố gần ga Ḥa Hưng, họ quây quần bên quả dưa hấu nhạt màu (chắc ai đó bỏ đi), vài người lớn tuổi th́ có dĩa tôm khô và một chai “ba xi đế”. Mấy dứa bé đang sát phạt nhau trong ṣng “tiến lên”.

Máu xă hội nổi lên, chúng tôi tiếp cận và biết họ là những người từ phương xa vào đây kiếm sống. C̣n những em bé, chúng không c̣n cha mẹ, sống đầu đường xó chợ. Đêm xuống, vỉa hè này là nhà của chúng. Ngay mùng một tết mà họ không có một bộ đồ lành lặn để mặc.

Bạn sẽ nghĩ ǵ khi chứng kiến hoàn cảnh như vậy ? Riêng tôi ,tôi cảm thấy ḷng ḿnh đau xót và không cầm được nước mắt. Tôi nghĩ tại sao họ phải chịu nhiều cay đắng như vậy. Chúng tôi về nhà kiếm vài bộ quần áo và ít quà biếu họ. Nhưng những món quà nhỏ bé làm sao ! Tôi chỉ c̣n biết cầu xin Chúa ban hồng ân xuống cho họ thôi.


NHÀ LỠ TÂN THUẬN : ĐÔI D̉NG SUY NGHĨ

Phượng Yến

Lâu lắm rồi, nay tôi mới có dịp đi công tác với Gia đ́nh Mẹ truyền tin. Bước chân đến cổng nhà thờ Đa Minh, tôi thấy mọi người đă tập trung đông đủ. Thầy linh hướng bận việc không đi được nhưng cũng ra sân tiễn đoàn, kỳ này h́nh như thầy có vẻ hơi ốm đi ! C̣n các bạn, mỗi người một vẻ nhưng nói chung đều phấn khởi, gặp nhau tay bắt mặt mừng, hỏi thăm nhau cách ân cần. V́ thường ngày ai cũng bận nên vào những dịp như thế này chúng tôi có nhiều chuyện để trao đổi với nhau.

Gia đ́nh Mẹ truyền tin hôm nay đến với mái ấm Tân thuận Tây – Nhà Bè (khu vực cầu Hàn nổi tiếng mà báo chí thường loan tin), qua lời giới thiệu của chị Thủy, cô giáo dạy trường cấp I tại đó. Chúng tôi chọn tổ chức hội chợ một loại h́nh quen thuộc thích hợp với các em. Mấy bữa trước chúng tôi đă kiểm tra lại vật dụng cho các gian hàng và mua tương đối đủ các phần thưởng như bánh kẹo, tập vở, viết, xà bông, khăn mặt, rổ rá… V́ sĩ số các em chỉ khoảng 80, chúng tôi kết hợp thuê nột xe lam cho các em thuộc tổ ấm của chị Sương đi vui chơi cùng các bạn.

7 giờ 45 : xe khởi hành. Trên suốt đoạn đường chúng tôi như cười nắc nẻ khi ngồi ôn lại những chuyện vui trong các chuyến đi trước. Riêng tôi, đây là lần đầu tiên đến khu vực Nhà Bè. Xe lam qua cầu Tân Thuận và tiến dần vào khu dân cư, tôi đă bắt đầu cảm nhận được sự nghèo nàn và phức tạp của khu phố. Xe dừng lại trước cổng trường, tôi khá ngạc nhiên, v́ trước đó không nghĩ rằng ngôi trường ḿnh đến sinh hoạt lại như thế, nó giống một tư gia, trường ǵ mà chỉ vỏn vẹn có cài pḥng : một pḥng học, hai pḥng ngủ, một pḥng sinh hoạt, một pḥng ăn cùng nhà bếp chung. Mỗi pḥng độ khoảng 9m2. Bước xuống xe chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị cho cuộc chơi : giăng bạt, treo cờ, kê bàn ghế, bày biện các gian hàng quen thuộc lá : bóng rổ, ném lon, thảy ṿng, thảy cổ chai, và thả dốc banh…

Tôi nhận nhiệm vụ sinh hoạt với các em trong lúc chờ đợi. Thoáng nh́n cái sân bằng “bàn tay” 5m x 3m tôi không biết kiếm tṛ ǵ cho 80 thiếu nhi chơi bây giờ (v́ ngoài tổ ấm Tân thuận, c̣n có các em thuộc những lớp t́nh thường trong khu vực) ? Thôi mặc kệ, cứ cho tập trung thành ṿng tṛn, rồi trong “cái khó ló cái khôn” mấy hồi. Trời bắt đầu nắng rực rỡ, các em vui vẻ không sợ nắng vừa ca hát vừa quây quần thành ṿng tṛn. Tôi cố t́m những tṛ chơi đơn giản nhất cho các em. Giọng tôi không tốt lắm nên phải cố gắng ḥ hét. Cũng may giờ sinh hoạt không dài.

Khoảng 8 giờ 30, chúng tôi bằt đầu phát vé tham dự tṛ chơi. Mắn hơn trúng giải sổ số theo vé. Tất cả ùa chạy đến các gian hàng. Thật tội nghiệp, có những em lần đầu tiên được chơi hội chợ nên cầm vé trên tay mà chẳng biết chơi làm sao ? Chúng tôi khẽ bảo nhau đưa các cự ly tṛ chơi lại gần hơn, ấy thế mà nhiều cô cậu chơi vẫn không trúng. Thôi th́ trật cũng có quà vậy, khuyến khích động viên ấy mà, vả lại nếu phải vác quà về chắc c̣n mệt hơn.

Tan hội chợ, chúng tôi đi tham quan khu nhà các em sinh sống. Được biết tổ ấm hiện có hai 20em, ngoài giờ học hành các em may gia công và làm yaourt bán kiếm thêm. Tôi thật cảm phục khi thấy một em bé gái chỉ khoảng 14 tuổi, chân tay bị nhiều vết thương, giọng th́ ngọng nhưng đảm trách việc cơm nước hàng ngày cho các bạn. Hôm đó, trong nhà có 3 em bị “trái rạ” phải xức thuốc đỏ khắp người. Tội nghiệp, các em này không được tham gia chơi hội chợ, chúng tôi phải tặng quà riêng an ủi .

Sau khi trao đổi với cô hiệu trưởng, chúng tôi biết thêm trường ta c̣n được gọi là “nhà lỡ”. Nhiều em tuy nhỏ nhưng đă từng “lở làng”. Ở tuổi 16, 17, lứa tuổi vô tư và ngây thơ này, các em suưt trở thành những bà mẹ. Chính v́ vậy, khi chúng tôi chia tay từ biệt, các em chẳng nói ǵ ngoài ba chữ “I love you” và dấu hiệu “hôn gió”. Các em c̣n chỉ chúng tôi làm theo.

Trên đường về tôi thầm nghĩ đến các nhà hảo tâm đă có sáng kiến xây dựng cho các em một mái ấm và đặc biệt cảm ơn các cô giáo đă hy sinh nuôi dạy chăm sóc các em ở đây. Tôi tin rằng thời gian trôi qua sẽ em sẽ trưởng thành và trở thành những công dân tốt cho xă hội trong t́nh thương yêu mọi người.


SỨC MẠNH T̀NH THƯƠNG

Đào Trung

Có một địa chỉ trở thành thân thiết mà Gia đ́nh Mẹ truyền tin tới lui thường xuyên như đến nhà ḿnh trong mấy năm qua, đó là gia đ́nh cô Vương Ngọc Sương. Cô sinh năm 1955, cha mẹ ở Tây Ninh, cô theo chồng lên sống ở Sài G̣n ,và đă có 2 mặt con. Năm 1984, trong chuyến công tác thăm đồng bào vùng Cao Nguyên, cô ngồi sau xe và bị té. Từ đó cô bị liệt toàn thân, chỉ nằm chứ không thể ngồi. Chồng cô đă lầy vợ khác, bỏ cô và hai con trong cảnh bơ vơ. Khi đó cô 29 tuổi, Đoàn Vinh 8 tuổi, Ngọc Hạnh 7 tuổi. Cũng may cô được bạn bè và các đoàn từ thiện giúp đỡ để có thể tồn tại.

Thế nhưng, với những món quà ít ỏi nhận được, cô bắt đầu nuôi thêm các em bé “bất hạnh hơn ḿnh”. Mười tám miệng ăn trong “ tổ ấm” của cô : có cháu mồ côi cha mẹ, có cháu bị cha mẹ bỏ rơi sau khi ly dị, có cháu chậm phát triển (bệnh Đao) , có cháu đến với cô từ ba tháng tuổi. Tất cả đều được cô lo cho ăn học. Những đứa lớn hơn một chút có khi phải bán vé số hay bán báo một buổi, để phụ giúp vào kinh tế “gia đ́nh”. Ngoài ra, ở chung trong nhà cô, c̣n có 6 anh em bại liệt.

Hiện nay, bạn đoàn Vinh đă trưởng thành, gia nhập Gia đ́nh Mẹ truyền tin, và phụ với mẹ giúp các em nhỏ, Ngọc Hạnh sau nhiều năm phụ mẹ th́ nay đă lập gia đ́nh. Chồng của hạnh cũng là nhân viên trong một “tổ ấm trẻ vào đời sớm”.

Một người bại liệt là chỗ dựa cho nhiều thiếu nhi và các bạn đồng cảnh ngộ, gợi cho chúng ta, những người mạnh khỏe bao suy nghĩ. Chính T́nh Thương đă cho cô Sương Sức Mạnh thần kỳ ấy. T́nh Thương ấy đang được nhân lên trong những người con của cô. Và chúng tôi đến với cô, không chỉ đề chia sẻ “gánh nặng t́nh thương”, mà c̣n muốn học nơi cô bài học của t́nh yêu. Mời các bạn ghé thăm cô tại : 310/48 Lạc Long Quân – Tân B́nh.


TÂM T̀NH GỬI “EM BÉ ĐƯỜNG PHỐ”

Hoa Hồng

Trước hết, xin lỗi em khi chị dùng thuật ngữ “em bé đường phố” để trao gởi những tâm t́nh này đến với em. V́ quả thật, em không có nơi an cư, không có địa chỉ cụ thể rơ ràng. V́ cơ ngơi của em là vỉa hè, nơi dừng chân của em là đường phố.

Và quả đúng như vậy, cơ ngơi của em không có ǵ ngoài vỉa hè, đường phố. Sản nghiệp của em không có ǵ khác ngoài xấp vé số và túi ve chai. Cuộc đời em chỉ hy vọng, chỉ trông chờ vào những tấm ḷng từ bi hỷ xả, và thậm chí, những vỏ lon bia, những túi xốp. Để rồi sẽ góp thành quyết định cho sự sống của em ngày mai.

Biết em như thế, hiểu em như thế, nhưng, thú thật với em, chị chỉ biết cho em một lời khuyên : “Hăy sống trong sạch với chính ḿnh và với tha nhân”

Và tha nhân như chị đây : chỉ có thể hiểu được ư nghĩa của t́nh yêu và hạnh phúc, khi biết đồng cam cộng khổ và biết chia sẻ đoạn đường của em đă đi qua.

Hăy an tâm đến gặp chị, có thể bọn chị không thể giúp em hoàn thành những giấc mơ vĩ đại. Nhưng chắc chắn em sẽ gặp một người chị sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thông cảm, và có lẽ hy vọng chị có thể hiểu được em v́ chị cũng chỉ hơn em năm bảy tuổi.

C̣n nếu em chưa tin chị, em hăy tin vào T́nh yêu của Thượng Đế và hăy tin vào cuộc đời c̣n nhiều người quảng đại.

Hăy sống b́nh an và vui tươi theo tinh thần lời kinh Ḥa B́nh của Thánh Phanxico Assisi :

“Chính lúc thư tha là khi được tha thứ,
Chính lúc quên ḿnh là lúc gặp lại bản thân,
Chính lúc hiến thân là khi được nhận lănh,
Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.”


NÉN HƯƠNG L̉NG

Thanh Tâm

Chiều 01 tháng 11, tôi cùng Gia đ́nh đi viếng Đất Thánh để cầu nguyện cho các tín hữu đă qua đời. Chẳng mấy chốc chúng tôi đă dừng bước trước cổng Đất Thánh Chí Ḥa. Một con đường cỏ mọc thẳng tấp chạy dài từ cổng lên tới bàn thờ. Tượng chịu nạn khá lớn và trắng xóa, hai bên là những dăy mộ mới quét vôi trắng phau. Tại đây đa số là mộ của các cố Tây, ngôi mộ gần cổng vào là mộ Đức cha Phanxicô X. Trần Thanh Khâm. Lác đác mấy cụ ông, cụ bà, và thanh niên thiếu nữ, vài em thiếu nhi cũng đến viếng.

Đốt hương và cắm vào chiếc b́nh để sẳn trên bàn thờ, tôi lùi xa mấy bước, ngước nh́n lên thánh giá, những làn khói trầm bay lên, phảng phất hương thơm như thể lời nguyện bay tỏa trước Thánh Nhan, như đôi tay dâng của lễ ban chiều.

Nguyện kinh xong, chúng tôi định lui bước, th́ ḱa, một đoàn trên 30 người bước vào. Chen lẫn những bước chân, c̣n có cả tiếng cười nói và cả tiếng hát nữa. Lửa đă nhóm lên, một quầng sáng huyền ảo đă chúc đầu xuống ngọn lửa. Rồi bó thứ nhất, thứ hai, ba, tư… và bó thứ mười hai. Vị trưởng đoàn tiến đến bàn thờ cắm hương xong, cả đoàn đưa hương đến cắm lên từng ngôi mộ. Từng nhóm hai hay ba người tỏa ra tứ phía, lần lượt cắm hương trên từng ngôi mộ. Những nén hương thơm phảng phất, điểm lên màn đêm những đốm sáng mờ mờ, tỏ tỏ. Một quang cảnh tuyệt vời, lời kinh tiếng hát trổi lên. Giữa trời khuya hôm ấy, tôi đứng lặng cả người.

Trên đường về tôi miên man suy nghĩ. Chưa kể đến việc cầu nguyện, chỉ việc người sống thắp hương tưởng nhớ người quá cố, cũng đủ minh chứng rằng t́nh yêu vốn mạnh hơn sự chết. Giữa người sống và người chết vẫn c̣n có mối liên hệ mật thiết nhiệm mầu. Ay thế mà tại sao có người lại bảo chết là hết?

Tôi tự hỏi, và đoán biết trong đoàn người trên nhiều người chẳng phải là họ hàng, thân thích của đức cha Phanxico, của các cố Tây hay của linh mục nào trong đó cả ! Thế th́ nhờ đâu họ có được những nghĩa cử cao đẹp ấy ? Hẳn một phần là do ảnh hưởng sâu đậm của đạo hiếu từ ông bà tổ tiên để lại. Và cái đạo hiếu ấy đă được áp dụng vào trong mối tương quan giữa giáo dân và linh mục, v́ biết bao nhiêu gian nan và khó nhọc các vị ấy đă phải chịu cho tin mứng được rao giảng tại quê hương này.

Hơn nữa, trong Đức Kitô, mọi người đă trở thành anh chị em “một nhà” với nhau. Một khi đă là anh chị em với nhau th́ không những phải có trách nhiệm với nhau khi c̣n sống mà c̣n có trách nhiệm với nhau cả khi người kia đă nằm xuống nữa.

KẺ KHÓ…

Ngọc Loan

Để chuẩn bị cho ngày kỷ niệm sinh hật bốn tuổi của Gia đ́nh Mẹ truyền tin, tôi xin được góp mặt trong tập lưu niệm của chính ḿnh :

Những ngày tết vừa qua, trong lúc dạo phố, tôi đă gặp một thiếu phụ nghèo bế đứa con nhỏ xanh xao yếu đuối ch́a tay xin. Lúc đó, túi có tiền, nhưng tôi đă nh́n hai mẹ con với cặp mắt lạnh lùng kiểu “mackeno”, v́ tôi không thích cho tiền “ngoài kế hoạch”. Bỗng dưng tôi nghe thấy người đàn bà ấy lên tiếng “chúc cô và gia đ́nh một năm mới lành” Bất ngờ, hoang mang, lúng túng … đến khi b́nh tâm lại và tôi tự nhủ với ḷng ḿnh : “Chính ḿnh mới là kẻ khó, khi chỉ biết nhận không sẵn sàng sẻ chia. Bà ta vẫn có cái để cho”. Phải làm ǵ đây ?

Các bạn ơi ! Hôm đó tôi có lời nguyện với chính ḿnh. Đừng bao giờ bước qua một người đói nghèo mà không cho họ điều ǵ. Nếu không có tiền bạc th́ ít ra cũng lá thái độ quan tâm, một lời nói an ủi. V́ mỗi lần chúng ta dám cho đi th́ h́nh như một bông hoa ở trong tay chúng ta nở rộ.

ANH HAI

Xuân Lan

Thật t́nh cờ tôi đọc được một mẩu chuyện đời thường trong một tờ báo cũ mèm, thế nhưng nó lại thật mới, thật giá trị và thật đẹp trong tâm hồn tôi…

- Ăn thêm cái nữa đi con!

- Ngán quá con không ăn đâu.

- Ráng ăn thêm 1 cái má thương. Ngoan đi cưng!

- Con nói là con không ăn mà. Vứt đi ! Vứt nó đi!

Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa bé đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặc. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon.

Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thắng con trai :”Anh hai thổi sách rồi ḿnh ăn”. Thằng anh phùng má thỏi, bụi đời đă dính quá mức chẳng chịu đi cho, đứa em sốt ruộc cũng ghé miệng thổi tiếp, chính cái miệng háu đói của nó làm chiêc bánh rơi tơm xuống miêng cống hôi hám bẩn thỉu, ch́m hẳn. Con bé thút thít khóc và nói…

- Ai biểu anh hai thổi chi cho mạnh!

- Ưa, tại anh hết ! Nhưng kem c̣n dính tay nè, cho em ba ngón, anh chỉ hai ngón thôi…

Hơn nhiều người chú bé “anh hai” ấy đă sống lệnh truyền của Đức Giêsu mà tôi vẫn hằng tâm niệm mỗi ngày “Đây là lệnh truyền của Thầy : Anh em hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương Anh em” (Gn 15,12)

Vậy mà có lần tôi đă thầm so sánh với người Samaritano nhân hậu (Lc 10, 29-37) mà Chúa Giêsu đă nói đến. Giá như tôi có các phương tiện (tiền bạc, của cải …) như người ấy th́ tôi cũng đă có thể xoa dịu cho anh chị em tôi biết bao nhiêu nỗi bất hạnh trong cuộc sống… Bỗng dưng tôi đă hiểu thấm thía hơn rằng tôi có biết bao nhiêu cơ hội và khả năng để biến mọi khía cạnh (cho dù có giới hạn đến đâu chăng nữa) thành quà tặng của yêu thương cho mọi người xung quanh. Và tôi chỉ có thể làm được điều đó nếu tôi dám thốt lên “Ưa, tại tôi !” và sau đó dám chấp nhận thiệt tḥi để “tặng” cho tha nhân của tôi “ba ngón tay dính kem”…

Đơn giản thế thôi mà nếu tôi, anh ,chị và mỗi ngưới chúng ta đang sống trên mặt đất này đều làm được như thế, th́ chắc chắn cái thế giới hỗn loạn và quay cuồng trong hận thù, hưởng thụ ích kỷ chủ chúng ta… đă biến thành thiên đường nơi trần thế này từ lâu lắm rồi nhỉ?

Nếu mỗi chúng ta thầm tự nghĩ “Để cứu vớt cả sinh linh hăy khởi sự từ những cử chỉ yêu thương nhỏ bé…” th́ chúng ta có quyền tin vào b́nh an, công chính, nhân phẩm và hạnh phúc trên mảnh đất loài người phải không bạn???

CÂU CHUYỆN VỀ MỘT SÂN GA

Cỏ Xanh

Ông Lê Quư Hội vốn là hậu duệ cụ Lê Quư Đôn, là một bệnh nhân tại Viện Ung Bướu Tp.HCM. Năm nay ông trạc lục tuần, dáng người mảnh mai khả ái. Ông niềm nở tiếp đón tôi bên giường bệnh của ông và nói :

- Tôi ở đây được hai tháng, hiện nay tôi đang chuẩn bị vô hóa chất toa thứ ba. Mỗi chiều tối tôi đi một ṿng quan sát viện, và một cảm nghĩ đến với tôi : Viện Ung Bướu thực là một “Sân ga” .Nơi đây những người thân yêu ở bên hhau : chồng bên vợ, vợ bên chồng, cha mẹ bên con cái và con bên cha mẹ, từng tuần, từng tháng… tâm sự với nhau rất nhiều trước khi một người ra đi vĩnh viễn.

Tôi nh́n ông và đồng cảm với ông trong nhận thức này, tôi góp lời : “Một sân ga yêu thương phải không Bác ?”

- Đúng rồi, trong căn pḥng số 311 này chỉ có 4 giường thôi, mà trong hai tháng qua tôi đă chứng kiến 18 người ra đi… Mới đây, có một chị vợ không c̣n tiền để vô hóa chất cho chồng bị K phổi, họ ngồi bên nhau suốt ngày để khóc, và quyết định bỏ cuộc. Trong câu chuyện của họ tôi nghe được lời đề nghị tha thiết của chị vợ : “Xin anh chung một niềm tin vào Đức Kitô với em, để cho lương tâm em được b́nh an”. Dù tôi không theo đạo nào nhưng tôi rất cảm thông với chị ta, nên tôi nói với anh chồng : “Tôi rất trân trọng t́nh yêu của vợ anh. Chị đă hy sinh tất cả cuộc sống thể chất và tinh thần v́ yêu anh. Tôi thiết nghĩ anh nên theo lời đề nghị của chị như một nghĩa cử yêu thương cuối cùng của anh có thể trao cho chị…” Họ đă đi gặp linh mục và anh chồng khi trở về tràn đầy niềm an vui như được giải tỏa một lo sợ nào đó. Anh chồng đă nói với tôi như vậy. Sau đó họ cùng nhau thu xếp về quê, phó thác cho định mệnh, nhưng tôi thấy thái độ của người chồng rất b́nh thản.

- Con nghĩ bác đă được một việc rất tốt.

- Họ đă cám ơn tôi nhiều và tôi cũng rất vui khi thấy đời của ḿnh c̣n có ư nghĩa cho một ai đó.

- Vâng, người ta thực sự cảm nhận được hạnh phúc khi có thể đem lại niểm vui cho người khác. Con từng là một bệnh nhân ung thư và con cảm thấy cuộc sống c̣n rất nhiều ư nghĩa khi con biết sống trong tương quan yêu thương mọi người.

- Cô nói đúng, t́nh yêu là phương thuốc thần diệu nhất.

- Bác chưa tin vào Đức Kitô, nhưng con thấy Bác đang sống và họat động cho vương quốc T́nh Yêu của Ngài đó. Danh Ngài là T́nh yêu, Nước Ngài là nước T́nh yêu. Ai cảm nhận được sự hiện diện của Ngài th́ người đó dám đối diện với sự chết mà không sợ hăi. V́ Ngài là Thiên Chúa làm người, là con người giống như chúng ta, nhưng là Con Người duy nhất từ cơi chết đă sống lại.

- Cô có thể giúp tôi t́m hiểu về Đức Kitô? Tôi có nghe nói về cuốn Tân Ước ,cô cho tôi mượn đọc, sớm hết sức trong thời gian tôi c̣n có thể.

- Ngày mai con sẽ đem biếu Bác một cuốn. Chị Hoa bên pḥng số 308 cũng đă đọc, đă tin và xin rửa tội. Hôm nay, chị đang hấp hối, nhưng chị vừa tâm sự với con : “Từ ngày tin vào Đức Giêsu, em thực sự không sợ chết .Em đă có chủ rồi, Thiên Chúa là ông chủ quyền năng yêu thương em. Em đi một ḿnh vào cái chết giữa bóng đêm cuộc đời nhưng vẫn thấy b́nh an”

- Vợ tôi cũng có lần nói với tôi : “Anh không có tín ngưỡng, khi anh chết em biết khấn ai cho anh”. Tôi cũng nghĩ tương tự như cô Hoa. Tôi cũng đă quyêt tâm đi t́m cho ḿnh một ông chủ. V́ nếu không có chủ, sau khi chết tôi sẽ thuộc về ai và đi về đâu? Cô nhớ đem cho tôi cuốn Tân Ước sớm hết sức

Sau đó tôi chào tạm biệt ông để trở về pḥng 308 với cô hoa đang hấp hối. Ở bên cô Hoa từ 2 giờ chiều tới 8 giờ rưỡi tối, tôi c̣n có dịp chứng kiến tận mắt thế nào là “lá lành đùm lá nát”. Các bệnh nhân, sẵn sàng chia sẻ cho nhau cả những ǵ thiết thân nhất, phục vụ giúp đỡ nhau tận t́nh. Mỗi người đều đóng góp phần ít ỏi của ḿnh, hùn tiền lộ phí để chị Hoa được đưa về an nghỉ với tổ tiên tại miền Trung, như ước vọng cuối cùng của chị.

Tôi liên tưởng tới h́nh ảnh “Sân ga” của ông Lê Quư Hội. Hơn nhiều nơi khác, tại viện ung Bướu này, người với người đă dành trọn t́nh yêu thương cho nhau, đă bán cả sản nghiệp để được sống và chăm sóc người thân yêu, dù chỉ là một tháng, một tuần hay chỉ một giờ tiễn người thân đi “chuyến tàu cuối cùng”.Từng triệu đồng bỏ ra cho hóa chất cũng không giữ lại được mạng sống của người bệnh ung thư đă di căn nặng, nhưng thái độ hy sinh của “những người yêu nhau” đă cho tôi cảm nhận được sức mạnh của t́nh yêu ,t́nh yêu mạnh hơn sự chết, t́nh yêu luôn c̣n măi… Mặc dầu sự ly biệt của kẻ chết người sống là một thực tại, nhưng tôi tin rằng t́nh yêu luôn c̣n măi trong ḷng họ. T́nh yêu trung tín của họ nói với tôi về sự phụ sinh của Đức Kitô.

Như thế tại viện Ung Bướu, đằng sau bối cảnh xă hội sần sùi nan giải của nó, tôi đă thực sự khám phá ra trong chính những mảnh đời tàn tạ đó, có những tâm hồn rất cao quư đầy nghị lực phi thường, nếu họ có một người bạn đồng hành để tâm sự. Tôi cũng cảm nhận về nó như một “SÂN GA YÊU THƯƠNG” với những tương giao t́nh người mang giá trị Đức Ai vĩnh cửu và niềm hy vọng, mà Thánh Phanxico Assisi đă xác tín : “Chính lúc hiến thân là khi được nhận lănh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.”

Tôi trở về nhà lúc 9 giờ tối. Nh́n lên bầu trời xanh đen thinh lặng, một ánh sao lạ xuất hiện, tôi thầm đọc kinh Lạy Cha với niềm cảm xúc dâng trào. Hạnh Phúc và khắc khoải… Tôi thầm nghĩ : Truyền Giáo trong xă hội hôm nay thật khó khăn, nhưng cũng thật đơn giản. Qua thái độ sống đầy t́nh người với những người nghèo hèn : Tôn trọng họ, lắng nghe, chia sẻ, cảm thông với họ, và nhạy bén nắm bắt những cơ hội thuận lợi để giới thiệu Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ trần gian cho họ.

TIẾNG VẠC SÀNH

Hoa Mai

Trưa thứ sáu, 28.02.1997, trên kênh HTV7 có tŕnh chiếu phim truyện “Tiếng vạc sành”.

“Nhọn” là nhân vật chính của phim, một bé trai 14, 15 tuổi .mồ côi cha, mẹ đi lấy chồng khác. Nhọn sống với ông nội đă 70 tuổi, lại mắc chứng nghiện rượu. Nhọn đi làm thuê cho bà con trong làng để hai ông cháu sinh sống, khi th́ đào ao, lúc th́ chở củi, hái dừa. Thay v́ ăn cơm trừa th́ tiền công chỉ c̣n 7.000 đồng/ngày, Nhọn không ăn để lănh 10.000 đồng. Nhọn kết bạn với dăm đứ trẻ đồng cảnh ngộ trong làng. Bọn trẻ rất thương nhau, chỗ nào có việc là chúng hú nhau để cùng làm. Nhọn có phần nhỉnh hơn trong đám trẻ nên trong quan hệ và sinh hoạt luôn đóng vai tṛ quyết định.

Một hôm, khi đang làm cỏ cho một chủ vườn, bọn chúng đập được một con rắn lớn, thế là tối hôm ấy chúng tập trung lại để nấu cháo ăn. Đang ăn, một đứa trong bọn lên tiếng :”Ê, tụi bây ơi, cháo ngon thiệt. Không biết mấy đứa con nhà giàu có được chén cháo rắn như ḿnh không ?”

Nhọn nói : “Nhưng bọn nó có cha mẹ, lại được đi học là nhất rồi, bọn ḿnh có mơ cũng không được”. Và cả bọn đều nh́n nhau, yên lặng, một tín hiệu tỏ bày sự đồng t́nh với câu nói của Nhọn.

Những đứa trẻ trong phim ấy dường như vẫn c̣n nhiếu trong xă hội ta. T́nh trạng của chúng là thế, mơ ước giản đơn của chúng là thế. Đám bạn bè của Nhọn là tiêu biểu cho biết bao nhiêu mảnh đời tương tự và có khi c̣n nghiệt ngă hơn, cay đắng hơn, đang âm thầm lê bước tại những hang cùng ngỏ hẻm của cuộc đời.

Các em măi bước đi nhưng không có điểm tới, măi kiếm t́m nhưng không có mục tiêu. Các em vẫn cứ lao trong giông băo cuộc đời mà bến đậu vẫn xa xôi như măi lẩn tránh các em.

Em tôi ơi !

Bao giờ cho lá thêm xanh,

Và bao giờ ḷng em thôi giá lạnh ?!?

KHÔNG AI THAY THẾ ĐƯỢC T̀NH MẸ

Tâm Anh

Trong các chuyến đi công tác xă hội, một địa chỉ đă để lại trong tôi nhiều ấn tượng là cô nhi viện do các ni sư phụ trách tại Chùa Diệu Giác.

Sau nhiều lần đến đây, tôi quen thân một cô bé 7 tuổi. Ngọc Lan là tên cháu, khá xinh xắn, nhanh nhẹn và dễ thương. Ni cô phụ trách ở Chùa cho biết : “Khi Ngọc Lan mới được 3 tháng, mẹ cháu đă quấn khăn bỏ ngoài chợ vào ban đêm. Sáng hôm sau, có người qua đường trông thấy mới bế cháu đưa đến Chùa này. Chúng tôi muốn các em cảm thấy tại đây chúng là anh chị em một nhà, sống với nhau trong một mái ấm gia đ́nh, nhưng thực tế chúng tôi chỉ có thể bù đắp phần nào t́nh cảm cha mẹ ruột của các em thôi”.

Một lần, Ngọc Lan sà vào ḷng tôi nũng nịu : “Cô ơi cô ! Có mẹ chắc thích lắm phải không cô, cô kể cho con nghe về mẹ đi” Nghe nó nài nỉ thành khẩn, tôi liền nói cho nó về các bà mẹ. Người mẹ nào cũng thương con, người mẹ nào cũng hy sinh tất cả cho con và nếu cần người mẹ sẵn sàng chết cho con nữa. Giàu hay nghèo không quan trọng, có được một người mẹ săn sóc, lo lắng và yêu thương là điều quư nhất trên đời. Đang thao thao bất tuyệt, Ngọc Lan nói một câu làm tôi nhớ đời : “Nhưng cô phải chừa cái bà mẹ của con ra ngoài đó nghen”.

Trời ơi ! Biết nói ǵ cho cháu hiểu được đây. Muốn cháu vui mà tôi lại làm cháu phải mủi ḷng. Tôi nghĩ đến mẹ của cháu, và t́m hết cách giải thích cho nó bớt buồn : “Cô chưa biết mẹ con, nhưng chắc v́ nhiều lư do trầm trọng lắm mẹ con mới phải làm như vậy. Yên chí đi con ạ, một ngày gần đây thế nào mẹ cũng đến đón con về”.

Trấn an nó vậy nhưng về nhà tôi cứ ưu tư măi về người mẹ của cháu. Có thể v́ không được gia đ́nh chấp nhận đứa bé, có thể v́ quá nghèo không thể nuôi con, cũng có thể v́ nó là đứa con ngoài giá thú hay v́ bất cứ thứ lư do ǵ khác… nhưng 7 năm rồi sao chị lại không hề có ư đi t́m lại “giọt máu” của ḿnh như thế được nhỉ ?

Thầm cảm ơn các ni cô, những người mẹ nuôi của cháu hiện tại, tôi nguyện cho mỗi người trong chúng ta cũng thấy một phần trách nhiệm trong nỗi khổ của tha nhân. Mỗi lần nhớ đến cháu tôi lại lẩm bẩm một ḿnh “yên chí đi con ạ, thế nào mẹ cũng đến đón con về”.

ĐOÀN TỪ THIỆN

Lan Xuân

Chiếc Toyota chạy chầm chậm rồi ngừng trước dăy nhà Dưỡng Lăo của Khu Điều Trị Phong. Cánh cửa bật tung vọng ra những tiếng cười rộn ră lao xao kèm theo những mùi nước hoa, phấn son sực nức mùi của các nhà quư phái !

Tiếng ồn ào của đoàn người sang trọng làm khấy động bầu không khí trầm lắng của nhừng người bất hạnh nơi này. Những người đàn ông vối cái bụng quá khổ và những người phụ nữ áo váy sặc sỡ sang trọng, hỉ hả bưng bê những thùng ḿ gói đặt trẹn các bật cửa, rồi đưa mắt nh́n khắp dăy hành lang dài…

Tôi chẳng hiểu họ nghĩ ǵ khi nh́n thấy những con người đang lết ra từ khắp các cửa pḥng : trên các xe lăn, trên những cặp nạng. Họ xấu xí, bẩn thỉu, dị dạng v́ sức tàn phá của bệnh tật !

Đoàn người đứng tụm lại nh́n nhau, chiếc camera cứ” vô tư” thu ngang xoay dọc. Một vài phụ nữ lớn tuổi có lẽ đă quen với công việc từ thiện này, vui vẻ mở các thùng ḿ, rồi đặt vào tay các bệnh nhân, mỗi người hai gói. Những con người đáng thương cúi ḿnh sâu và cám ơn rối rít…

Người phụ nữ lớn tiếng hỏi “ C̣n thiếu ai không ?”

Một bệnh nhân chỉ vào căn pḥng bên cạnh “C̣n ông già ở trỏng.Ồng bị liệt không ra được”.

Người phụ nữ cầm hai gói ḿ bảo cô con gái gần đó cầm vào cho ông già. Cô gái ngại ngùng tỏ vẻ khó chịu nhưng cũng cầm lấy ngoe nguẩy bước đi. Đến trước cửa, cô ngần ngại tḥ đầu vào nhưng lập tức rụt ra ngày và rút khăn tay bịt mũi… Cô ṿng qua cửa sổ gần đó rồi tḥ tay ném mạnh hai gói ḿ vào chiếc giường đang có bệnh nhân nằm co quắp.

Bộp ! Một gói trúng đầu ông lăo c̣n gói kia văng xuống đất. Ông già mở mắt ra chỉ kịp thấy chiếc áo đỏ vụt qua. Ông chưa kịp nói lời cám ơn mà !!! Tai ông chỉ c̣n nghe tiếng guốc kho khốc vang lên gấp rút xa dần … Tiếng guốc như những nhát búa đóng vào đầu ông nhức buốt, c̣n trái tim ông lại như đang bị những đế guốc nhọn ấy giày xéo…

Ông co rúm người lại như chống chọi với những cơn đau đớn dằn vặt tận tâm hồn.. và trên đôi má nhăn nheo hốc hác ấy người ta c̣n kịp nh́n thấy những giọt nước mắt âm thầm trào ra lặng lẽ như một kiếp người bất hạnh đang qua đi…

TẤM GƯƠNG BÁC ÁI

Minh Chính

Ở xóm tôi, có một ông cụ khoảng 75 tuổi, không biết tên thật là ǵ, nhưng cả xóm mấy chục năm nay đều gọi cụ là ông Năm. Cụ sống trong hoàn cảnh nghèo nhưng tâm hồn cụ không nghèo. Cụ không theo một tôn giáo nào nhưng đời sống bác ái của cụ rất ít người “công giáo” nào sánh bằng ! Xin đơn cử một số việc cụ thể như :

Đă từ lâu, cứ mỗi sáng sớm khoảng hơn 5 giờ là cụ quét dọn vệ sinh sạch sẽ từ đầu đến cuối xóm. Rất nhiều người thấy hoàn cảnh cụ khó khăn, thỉnh thoảng biếu cụ ít thực phẩm, trái cây, sữa họp… Cụ biểu lô niềm vui và tri ân khi nhận quà, nhưng cụ thường đem chia ngay cho những người mà cụ thấy khó khăn hơn, rất ít khi giữ lại cho ḿnh. Như dịp tết vừa qua, có người biếu ít gạo thơm, kẻ biếu bánh chưng, dưa hấu… để cụ ăn tết, chính tôi thấy cụ đem cho người khác hết. Cụ ăn uống rất đạm bạc, hầu như bữa cơm nào của cụ cũng là cơm nguội với ít thức ăn bà con lối xóm cho cụ.

Quần áo cũng vậy, cụ được cho những bộ quần áo đẹp nhưng cụ cũng chỉ giữ cho ḿnh đôi bộ thường để mặc, c̣n lại đem cho. Cụ luôn thực hiện như vậy, đến nỗi có người biếu quà cho cụ khó chịu kêu ca : “Ông Năm đúng là mát, thấy cực khổ người ta mới cho, biết không ăn được lâi đem cho người khác th́ ai dại mà cho ổng nữa”.

C̣n ông Năm th́ tâm sự : “Tui già rồi chẳng đi đến đâu nên không cần quần áo đẹp, chỉ cần vài bộ không rách dùng thay đổi là được rồi. Về ăn uống, th́ già nên ăn ít và đạm bạc tui thấy dễ chịu hơn”. Tôi nhận thấy gương bác ái của ông Năm rất là phi thường mà tôi cố gắng noi theo.

Tâm T́nh…

Khuyết Danh

Thấm thoát đó mà đă 3 năm rồi, kể từ ngày tôi gia nhập Gia đ́nh Mẹ truyền tin. Tên gọi đă cho tôi cảm giác như gia đ́nh thứ hai của ḿnh. Ba năm qua, tôi đă được tham gia nhiếu chuyến công tác xă hội. Sinh hoạt cùng các anh chị trong gia đ́nh, tôi đă học hỏi được nhiều điều hay và để lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm vui buồn lẫn lộn. Sau nhữnh chuyến công tác như vậy tôi đêu ghi vào nhật kỳ cho riêng ḿnh để không bao giờ tôi có thể quên.Tôi đă từng hănh diện khi những người quen, biết tôi là một thành viên trong Gia đ́nh Mẹ truyền tin, và tôi nguyện sẽ luôn cố gắng làm cho tốt.

Năm nay tôi có chuyện riêng không thể tiếp tục sinh hoạt với Gia đ́nh, tôi cảm thấy buồn.Thật t́nh, tôi không giờ nghĩ ḿnh sẽ rởi Gia đ́nh, v́ tôi có nhiều kỷ niệm khó mả quên được. Nói cho cùng trong 3 năm qua, tôi cũng chưa phải là một thành viên xuất sắc hay tích cực lắm. Tôi chỉ hứa sẽ luôn cầu xin Chúa và Mẹ Maria ban cho tất cả các anh chị em trong Gia đ́nh, cho những chuyến công tác của chúng ta luôn tốt đẹp và ngày càng nhiều người xin gia nhập.

NGUYỆN CẦU

Hồng Lan

Lạy Chúa,

Nhiều lúc con muốn làm những nghĩa cử yêu thương như lời Chúa dạy, nhưng con không dám thay đổi cáhc sống, con không dám chia bớt áo cho kẻ không áo, con sợ phải trả giá, con sợ đụng đến sự an toàn của con, tiện nghi của con, con sợ đụng đến bản thân, con muốn được yên thân.

Nhiếu lúc con cảm thấy ḿnh như đánh mất khả năng yêu thương, hoang mang với những tính toán ích kỷ, khô cằn chai đá trước những khổ đau của tha nhân.

Xin cho con biết trở lại với chúa,

Xin cho quả tim con đập chung với Chúa,

Xin cho tâm hồn con được hồi sinh và tràn đầy sức mạnh đề yêu thương tha nhân.

Lạy Mẹ Maria,

trong cuộc đời nhiều cam go thử thách,

Xin Mẹ hăy luôn hiện diện bên con.

NGƯỜI NGHÈO – THA NHÂN – YÊU THƯƠNG

Văn T́nh

LỜI TH̀ THẦM

 “Cho đi là được nh&