![]() |
|
GIA Đ̀NH MẸ TRUYỀN TIN TÂM T̀NH ... THUỞ BAN ĐẦU (IV) Ngọc Loan : Nhóm Hồng Ân : Sức Bật Ḷng Tin Thúy Nguyên : là Thư Từ Phương Xa Hồng Loan : Vui Buồn Những Ngày Đầu Năm
Nguyễn Thế -
Cà Mau – Xuân Mậu Dần 1998 1. Cùng viết lên đây những ḍng suy nghĩ Về cuộc đời c̣n lắm nỗi truân chuyên Nhưng dẫu thế ,cuộc đời là “tốt đẹp” Như chúa trời tạo dựng nên chúng ta.
Có bao giờ một buổi chiều thanh thản Khi hoàn thành mọi công việc lo toan Nh́n xung quanh bao người c̣n lam lũ Mới thấy ḿnh hạnh phúc quả tràn lan.
Thầm cảm tạ Đấng tối cao thương đoái Đến “phận hèn tớ nữ” của Ngài đây Lúc nh́n lên tuy không bằng ai thật Nhưng ngó xuống bao nhiêu kẻ lầm than.
V́ hạnh phúc mà ta được hưởng Bổn phận ḿnh chia xớt với tha nhân Trong khả năng mỗi người được trao tặng Với “ḷng mến” ,chính đây chân giá trị.
2. Giá trị “ḷng mến” xuất phát tự tâm Với bao công việc đơn sơ âm thầm, Không quảng cáo vang lao cùng khắp chốn Chẳng h́nh thức khoe khoang với báo công.
Chỉ mong sao đem lại niềm vui nhỏ Cho những người c̣n vất vả chải bươn, Và cho cả bao mái đầu em nhỏ Được phút giây khuây khỏa trong tâm hồn.
Chính lúc ấy Tin Mừng vang khắp cơi Khi mỗi người gương mặt nét tươi vui Vui đón nhận niềm cảm thông chia sẻ Đầy hân hoan cảm động rất chân thành.
Cũng là lúc Ngài trả công vất vả Nh́n người vui, ta thấy ấm vô cùng Và thật sự hồng ân Ngài ban xuống Thấy cuộc đời vẫn tốt đẹp lắm thay !
3. Nh́n mỗi người, Chúa Kitô hiện diện Dẫu gian lao, không xóa nỗi h́nh Ngài, Lời Ngài nói khi xưa c̣n vang vọng, “Phục vụ người bé nhỏ, chính là Ta !”
Chính v́ thế công việc thành vui vẻ Vui với Cháu, vui cả với tha nhân Vui trong ḷng vui lan ra gương mặt Mỗi nụ cười : một đóa hồng nở tươi
Xin trao tặng nụ hồng vui tươi nở Hàm chứa bao “ḷng mến” rất chân thành Cho tha nhân và xin cho tất cả Quy hướng về “ḷng mến Đức Kitô” Nhă Anh Trong các chuyến công tác cùng Gia đ́nh năm qua, có một buổi sinh hoạt lưu lại trong tôi nhiều ấn tượng rất sâu xa, đó là buổi picnic với các em bị bệnh “Đao” trường các em ở tại số 99 khu phố 3, Lê văn Sỹ, Tân B́nh. Hôm đó, nhà trường tổ chức cho các em sinh hoạt vui chơi ngoài trời tại Đầm Sen, mời một số anh chị em Gia đ́nh Mẹ truyền tin đi cùng để giúp các em sinh hoạt. Riêng với tôi, đây là lần đầu tiên tôi sinh hoạt cùng với các em. Xin cứ gọi các em cho “sang”, bắt chước cô giáo… chứ có em hơn tuổi tôi, nhưng v́ mắc bệnh chậm phát triển nên “trẻ đến một nửa số tuổi”. V́ chưa quen, tôi chỉ đứng xa xa để quan sát các bạn trong Gia đ́nh giúp các cô giáo sinh hoạt với các em. Đang đứng lóng ngóng, tôi bổng giật nảy ḿnh khi có ai đó nắm chặt tay của tôi. Quy phắt lại, tôi thấy một “chàng” trai cao hơn tôi mấy phân, mặt mũi ngơ ngác nhưng trông cũng “bảnh”, hắn đang hoảng sợ điều ǵ đó, miệng liên tục kêu lên : “Em sợ ! Em sợ !” Tôi không hiểu hắn sợ cái ǵ, c̣n tôi th́ sợ thậ t sự nhưng ráng lấy b́nh tĩnh, tôi hỏi “Em sợ ǵ vậy ?” Hắn không trả lời mà chỉ tay qua một chiếc cầu đá, th́ ra hắn sợ qua kia cầu một ḿnh. Tôi liền đưa mắt t́m bạn của em, cả lớp đă cùng cô giáo qua bên kia cầu rồi. Lúc ấy, thật ḷng tôi sợ phát run lên tôi thầm cầu xin có ai đến để tôi bàn giao chàng trai kỳ khôi này. Nghĩ vậy thôi, tôi vẫn nhớ ḿnh đang công tác mà ! Đành cố lấy can đảm nắm chặt tay em đi qua cầu. Đến nơi, tôi thở phào nhẹ nhơm, ai ngờ “cậu ta” không chịu buông tha cho tôi, c̣n nắm tay khư khư nữa, vừa sợ vừa mắc cỡ v́ mật bạn trong nhóm buông lời chọc ghẹo : “Chúc mừng có bạn trai mới nhé !”. Lúc đó tôi dở khóc dở cười, tôi nhớ các bạn dọa : coi chừng mấy cậu này lên cơn đột xuất, ôm đại, cắn đại, chắc tôi chạy không kịp. Phải mất thêm năm phút, tôi mới thấy hết sợ, thay vào đó trong ḷng bỗng nảy sinh mối t́nh cảm thân ái là lạ. Cùng các em tṛ chuyện vui đùa hồn nhiên, tôi đă nhập cuộc thật sự lúc nào không biết… Buổi tham quan của các em kết thúc lúc 4h chiều. Trước khi chia tay “chàng trai” ban năy đến sát bên tôi, lại nắm chặt tay tôi và nở nụ cười thật tươi. Trời ! tôi chợt nhận ra những t́nh cảm em dành cho tôi. Mà sáng nay tôi chưa nhận ra, tôi thấy ḿnh chưa đủ sẳn sàng để gặp gỡ tha nhân. Tôi thoáng nghĩ ḿnh mới là người đă mắc bệnh chậm phát triển. Tôi nắm tay em lắc mạnh và hứa “mai mốt chị rảnh sẽ đến trường thăm các em”. Chia tay các em, tôi thoáng buồn, không biết nói h́ hơn, chỉ cầu mong sao cho các em mạnh khỏe, tiếp thu tốt các bài học và cầu xin ơn trên ban thêm sức mạnh để các em có thể vượt qua những bất hạnh trong cuộc sống. Xin Chúa ban phúc lành cho mọi người trên thế giới. V.D “Sống trên đời không hẳn chỉ v́ tiền bạc, vật chất mà hăy sống v́ t́nh cảm giữa con người và con người nữa”. Lúc trước, khi chưa tham gia sinh hoạt trong Gia đ́nh Mẹ truyền tin, tôi chưa nhận thức được về cách sống thế nào cho có ư nghĩa. Tôi cứ nghĩ “có tiền là có tất cả”, và tôi không tin có những người tự nguyện phục vụ cho những người mắc phải những căn bệnh ngặc nghèo như bệnh : phong, down, bại liệt…. Tôi cho rằng những người này chỉ giả mạo h́nh thức bên ngoài mà thôi, c̣n bên trong chính là lợi ích riêng của họ. Nhưng đó là những suy nghĩ nông cạn của tôi hồi đó thôi. Từ khi tham gia sinh hoạt trong nhóm, tôi được học hỏi và rút ra những kinh nghiệm qua những lần đi công tác cùng Cha, Thầy và các anh chị em trong nhóm, theo tôi nghĩ : “Sống không hẳn chỉ v́ vật chất, tiền bạc mà hăy sống với những hành động thiết thực, những lời ăn tiếng nói, lẫn cử chỉ và việc làm thắm đậm t́nh người”. Phải có những hành động, những cử chỉ ấy mà cuộc sống chúng ta có thêm ư nghĩa. Các bạn ơi ! Hăy v́ mọi người xunh quanh ta, họ đang rất cần chúng ta chia cơm, xẻ áo, động viên họ trong cuộc sống hằng ngày ấy. Ngọc Loan Trong năm 97 vừa qua, Gia đ́nh có thêm một địa chỉ để thăm viếng trong các dịp lễ tết, đó là các chị em khuyết tật nhóm “Hồng Ân”. Một số anh chị gặp lại người quen, đó là chị Nguyễn Thị Tư, quen gọi Bé Tư. Chị thuộc nhóm 25 anh chị em bại liệt, bị bắt buộc rời khỏi trung tâm Phục Hồi Chức Năng TP.HCM năm 1993, v́ không có tiền đóng viện phí. Hồi đó Gia đ́nh Mẹ truyền tin mới thành lập, một số anh chị trong chúng tôi đă gặp chị, trong giai đoan tạm thời cho trú ngụ tại bệnh viện Trưng Vương. Gia đ́nh Hồng Ân hiện có khoảng 10 chị em, cao tuổi nhất là chị Tư, 30 tuổi và trẻ nhất 18 tuổi. Không họ hàng thuyết thống, nhưng đồng bệnh tương lân, được sự yểm trợ của các sơ Ḍng Đức Bà, chị em đă quy tụ lại sống chung với nhau dưới một mái nhà. Dù việc đi lại khó khăn, có chị phải ngồi xe lăn, các chị chia sẻ đùm bọc nhau suốt nhữnh năm qua, và tự mưu sinh bằng sức lao động của ḿnh như : may thêu, vẽ thiệp và báng hàng tạp hóa… Hầu hết đều cố gắng đi học hoặc phổ thông hoặc ngoại ngữ. Đặc biệt, chúng tôi thường xuyên thấy các chị giữ được nét b́nh thản, ôn tồn, hiền ḥa, tô điểm thêm bằng những nụ cười rạnh rỡ và tự tin. Nói chuyện riêng với chị Mai, tôi được biết : chị bị di chứng của con sốt bại liệt nên ngồi không được mà nằm cũng không xong, nhưng chị vẫn kiên tŕ học và tốt nghiệp phổ thông năm 1996, hiện nay chị ước mơ học đại học. Chị tươi cười nói với tôi : “Bạn có cần học Anh Văn không, để ḿnh giúp cho”. Tôi tự hỏi : V́ sao những con người xem ra hoàn cảnh thiếu ưu đăi, lại giữ được niềm tin yêu, vui tươi và b́nh an như thế. Phải chăng các chị sống được điều Thánh Phaolô nói : “Nước Thiên chúa chính là sự công chính, hoan lạc b́nh an trong Thánh Thần”. Với sứ điệp Truyền Tin ,từng thành viên trong Gia đ́nh chúng tôi muốn đem Tin Vui B́nh An đến cho mọi người , đặc biệt là những người đau khổ, cùng khốn. Nhưng ngược lại, chính chúng ta lại tiếp nhận được niềm vui nơi những người bất hạnh ấy. Phải chăng dù bất cứ hoàn cảnh nào : “Ḷng tin” trong mỗi con người vẫn có khả năng làm những điều kỳ diệu! Tâm Anh Trong 5 năm sinh hoạt với Gia đ́nh, mùa mưa ngâu 1997 để lại trong tôi nhiều kỷ niệm nhất. Số là, tôi và chị Thúy Nguyễn được Gia đ́nh cử đi học nghề “đè cổ, đè đầu thiên hạ”, nghề hớt tóc ấy mà. Mỗi tuần ba buổi chiều hai, tư, sáu, chúng tôi lóc cóc đạp xe đến nhà văn hóa Phụ Nữ, trong cặp chúng tôi mang theo lỉnh kỉnh nào là lược, nào kéo, tông đơ, dao cạo, b́nh xịt, khăn choàng… Được Gia đ́nh cử đi học nghề để phục vụ là một vinh dự, chị em chúng tôi bảo nhau cố học tốt hết ḿnh. Những ngày mưa to gió lớn,chúng tôi vẫn vui vẻ đều đặn đến lớp, nên được cô giáo “thương riêng”, chỉ thêm nhiều kinh nghiệm ngoài bài, dưới gốc cây sơ ri… Ngày thực hành đầu tiên, tay tôi run lắm, nhưng tự ám thị ḿnh rằng : không sao ! không sao ! Có cô giáo sửa mà… Và may quá, cuối cùng th́ cũng hớt xong một đầu. Tôi ngắm nghía cái “kết quả” học tập của ḿnh và khi cô giáo “chấm” điểm tạm th́ tôi thở phào nhẹ nhơm. Chị Thúy “đè” đầu ông xă và hai cậu con trai để thực tập. Anh Thọ, chồng chị vẫn ủng hộ và tham gia những chuyến đi công tác xa của Gia đ́nh. Hai tháng học qua mau, hai chị em đă “tốt nghiệp” nghề hớt tóc. Từ đó tôi thành thợ hớt tóc chuyên nghiệp, cùng với chị thúy trên đường lang bạt, từ nhóm “trẻ vào đời sớm” của thầy B́nh sang “tổ ấm” của chị Sương, rồi đến chổ các anh bại liệt… Đă có rất nhiều kỷ niệm cho hai chị em trong nhũng lần hớt dạo, nhất là những ngày chưa quen tay, và chưa sắm “tông đơ” xịn, đă làm các em la oai oái.. Mỗi buổi cắt tóc dạo về tuy có mệt nhưng nh́n những khuôn mặt vui tươi với những cái “đầu mới”, tôi thấy ḷng rộn ră v́ ḿnh đă làm một chút ǵ đó ! Nhưng nay, trước tết mậu thân, chị Thúy cùng gia đ́nh chị chuyển về sinh sống trên Đà Lạt, tôi mất một người chị và là bạn đồng hành trong công tác. Tôi ước mong Gia đ́nh cử cho tôi một bạn đồng hành mới. Tôi hứa sẽ không phụ ḷng tín nhiệm của các anh chị, cố gắng thực hiện tốt việc hớt tóc định kỳ tại những địa chỉ thân quen. Thy Hương Tuần qua, tôi và người bạn có dịp dạo chơi trên phố bỗng có một linh cảm tôi quay lại đằng sau, bất ngờ tôi thấy một bé đang nh́n tôi mặt buồn bă. Lúc đó, chúng tôi đang đứng trước một cửa hàng quần áo. Tôi thấy đứa bé nh́n chằm chằm vào chiếc áo học sinh treo trong tủ, tôi có cảm giác thấy cậu bé nuốt nước miếng và quay đi. Tôi hỏi em : Nhà em ở đâu ? Thằng bé lắc đầu và trả lời : Em không c̣n cha mẹ, không có nhà cửa, em làng thang bán vé số trên vỉa hè. - Em thích chiếc áo này ? - Không thưa chị ! Tôi nh́n sâu vào mắt nó và nói : Nè ! trẻ con không được nói dối nhé. - Nó hơi cuối đầu, trả lời : Ngày mai em được đi học lớp t́nh thương ban đêm, nhưng em chưa có cái áo nào cho lịch sự. Rồi hơi rầu rầu, nó nói tiếp : Em cần, nhưng… Vâng ! tôi đă hiểu, và tôi gọi cô báng hàng gói cho tôi chiếc áo đó, - Chị tặng em ! Đứa bé rối rít cám ơn. Tôi thoáng thấy những giọt nước mắt long lanh trên g̣ má. Cậu bé đi rồi, tôi thấy ḷng buồn man mác, ai sẽ giúp bé đạt được những giất mơ nhỏ này nhỉ ! Thúy Nguyên Các bạn biết giờ này tôi đang nghĩ và nhớ ǵ nhất không ? Trong tâm tưởng tôi như thấy lại vẻ mặt nhân hậu và giọng cười “bất hủ” của cha Hiệu, nét dí dỏm của Thầy T́nh. Tôi đă bật cười một ḿnh khi nhớ lại điệu bộ bắt chước “Magic” của Mai trong chuyến đi công tác ở Nhà Bè, nhớ tới Loan tổ phó và Loan thủ quỹ với những cá tính riêng, con tâm Anh, cô bạn “hớt tóc dạo” của tôi, vẫn tiếp tục công việc ḿnh đang bỏ dở chứ ? Và tất cả từng bạn khác nữa… Tôi nhớ làm sao những cái xiết tay thân t́nh ấm áp của các anh em khuyết tật ở B́nh Hưng Ḥa, tới những ánh mắt trẻ thơ đang đầy mặc cảm, rụt rè ở các tổ ấm t́nh thương như dơi theo từng bước đường đời của tôi.Tôi cảm thấy ḿnh nhỏ bé và bất tài chưa làm ǵ được cho các em cả … Cuộc sống đă cuốn tôi đi như con thuyền giữa ḍng chưa t́m ra bến đỗ, con nước vẫn vô t́nh lặng lờ trôi, mong sao thuyền nhỏ đừng va vấp phải những tảng đá ngầm… Nh́n lại quăng thời gian sinh hoạt với gia đ́nh Mẹ truyền tin, bây giờ tôi mới thực sự hối tiếc v́ ḿnh đă không được xống hiến nhiều hơn nữa, sống hết ḿnh hơn nữa cho những công việc từ thiện thật là ư nghĩa ; nhưng đường đời c̣n dài, c̣n nhiều cơ hội, phải không các bạn ? Vài lời tâm sự gửi tới các bạn, chúc tất cả luôn vui – khỏe. Xin Đức Maria luôn soi sáng trợ lực để các bạn làm công tác xă hội ngày một hăng say, gặt hái nhiều thành công hơn nữa. Ngọc Anh Buổi chiều cuốu năm, tôi đạp xe đi loanh quanh thành phố, những con đường đông nghẹt người và xe qua lại, những cửa hàng sáng choang, những siêu thị đầy ắp ngưởi. Tất cả đều rộn ràng để chuẩn bị đón Tết…. H́nh dung cái hoang sơ của Sài G̣n cách đây 300 năm về trước th́ quả thật tôi chịu thua, v́ chẳng biết lúc đó ḿnh ở đâu nữa. Nhưng nếu nói về chuyện 10 năm trở lại đây th́ thành thật mà nói TP.Hồ Chí Minh đă có quá nhiều thay đổi, giống như sự lột xác của cô bé lọ lem để trở thành công chúa. Thành phố giờ đây xinh đẹp hơn, rực rỡ hơn trong lớp áo lóng lánh sang trọng. Chợt mắt tôi vướng phải h́nh ảnh nhếch nhác của một nhóm người đang đừng bên lề đường, người đàn ông mù cố gào trong micro một bản vọng cổ khá “mùi” và một đứa bé cầm mũ đi xin tiền. H́nh ảnh những người ăn xin rải rác khắp ở thành phố chỉ là chuyện nhỏ, nhưng quả thật sự phân hóa giàu ngḥe trong xă hội hôm nay không c̣n là sự b́nh thường ở thành phố công nghiệp như thành phố chúng ta đang sống. Tuy sự thu nhập b́nh quân tính trên đầu người là cao so với các tỉnh thành phố khác trong nước, nhưng nếu thử tính một vài con số về thất nghiệp, về người lao động có thu nhập thấp, về những kẻ sống lang thang, về những trẻ em đường phố… th́ vẫn c̣n đó những nỗi buồn. Buổi chiều, thiên hạ đổ ra đường đông vui, hứa hẹn một cuộc tiêu xài bạc triệu ,bạc tỉ đêm nay trong thành phố, có ai nhận ra con mắt của đứa bé bán bánh dạo khi đứng nh́n vào những ô cửa kính sang trọng, có ai lắng nghe được tiếng thở dài của bác Ba, bác Bảy bên gánh hàng rong ế ẩm giữa phố chợ ồn ào, những mảnh đời bất hạnh c̣n lăn lóc ở đâu đó trên các vỉa hè thành phố, giữa những bước chân người b́nh thản đi qua… Đỗ Hồng Loan Trong những ngày đầu xuân, ai ai cũng vui mừng v́ được sống những ngày thân thương đầm ấm bên gia đ́nh, thân nhân, hàng xóm, bạn bè, được những lời chúc tốt đẹp nhất trong những ngày đầu năm mới. Trong ngày vui đa số các bạn đi chơi đây đó, tham quan những khu vui chơi, giải trí. Các bạn ơi ! Chúng ta đâu có biết rằng khi chúng ta vui chơi th́ có những người bất hạnh, già có trẻ có, họ sống dưới những mái hiên nhà, xó chợ. Họ x̣e tay để đón chờ những đồng tiền bạc lẻ của những người khách lạ. Tôi thiết nghĩ tiền bác của cải chẳng là ǵ, nhưng những ḷng nhân ái đó vẫn c̣n tồn tại cho tất cả mọi người. Ḷng nhân ái đó ngày hôm nay vẫn đang mời gọi chúng ta cần phải biết sống và nghĩ đến những người khác. Bởi v́ cuộc sống với nhau trong xă hội, cùng có những liên đới với nhau giữa người với người. V́ thế con người phải sống cùng, sống với và sống cho người khác. Phượng Yến Hôm nay, Yến mượn trang giấy trắng này để bày tỏ hết tấm ḷng của ḿnh đến với tất cả quư Cha, quư Thầy cùng các anh chị em trong Gia đ́nh Mẹ truyền tin. Đầu thư, Yến xin chúc Gia đ́nh chúng ta luôn luôn đoàn kết thương yêu nhau và măi hồn nhiên, vui tươi sôi nổi, nhiệt t́nh như ngày nào… Các bạn ơi ! Sở dĩ hôm nay Yến ngồi viết lá thư này v́ lâu lắm rồi Yến ít đến họp chia sẻ với gia đ́nh vào những tối Chúa Nhật. Thật t́nh Yến áy náy trong ḷng, nhưng v́ hoàn cảnh công tác nên đành chịu vậy. Mong các bạn thông cảm cho Yến và tin rằng Yến đây vẫn nhiệt t́nh, yêu thương và sẵn sàng với nhóm cho dù hoàn cảnh nào. Dạo gần đây, mọi tâm tư suy nghĩ của Yến hướng dồn về nhóm. Thế là biết bao kỷ niệm của các chuyến đi công tác sống lại trong Yến, những cuộc đi thăm các anh bại liệt vào những buổi chiều trên chiếc xe đạp, hoặc thăm các em ở nhà chị sương, những tuần lễ đều đặn sinh hoạt với trường trẻ em câm điếc, những ngày xuân chúng ta đến chúc tuổi phụ huynh từng người… biết bao kỷ niệm và ấn tượng trong suốt những năm qua đang sống lại trong ḷng Yến. Chắc chắn không giấy bút nào có thể viết hết nổi những kỷ niệm thân thương của chúng ta. Thật tuyệt vời và hạnh phúc ! Nào là tai nạn té xe ḅ ở B́nh Giă, nào là chuyến tham quan xe đạp tại chợ hoa Nguyễn Huệ đêm giao thừa, sau đó mỗi người có thêm biệt danh : “Một chậu, hai chậu… và Yến với biệt hiệu ba chậu có thân h́nh hơi quá khổ”. Ngồi viết đây mà gương mặt của từng người hiện ra trong tâm trí Yến, cha Hiệu với gương mặt phúc hậu đă gắn bó, hướng dẫn giúp đỡ cho gia đ́nh chúng ta trong 5 năm qua, cho dù cha bận vô cùng. Gần đây, chúng ta được sự săn sóc của thầy T́nh, người thầy lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, tận t́nh và nhiệt t́nh như tên gọi, vừa năng nổ vừa hài hước và dí dỏm. Biết nói sao về anh trưởng nhóm, anh thường đi lại bằng chiếc Magic nên nhóm quen gọi là anh Chính Magic. Anh có “tí tuổi” nên vô cùng chu đáo, dù chuyến công tác lớn hay nhỏ, anh mang theo từng những viên thuốc chống ói, đến bọc nylon cho người say xe, từ chai nước cốt chanh hấp dẫn để giải khát đến những chai rượu nho cho đám thanh niên. Anh chu đáo và quên ḿnh nên vẫn “độc thân vui tính”. Anh cận thị cao độ, chính v́ vậy mà chị em chúng tôi cười đau cả bụng, cười ra nước mắt khi chị Mai Đinh (một tay cười và người chị tốt bụng )giả làm anh Chính. Nhắc đến phó nhóm Loan Đinh và thủ quỹ Loan 60, mỗi người đều có cá tính riêng nhưng lúc nào cũng chu đáo. Rồi các em trai ở khu Phạm Văn Hai, em nào cũng dễ thương và coó một t́nh cách riêng. Yến thích tài trang trí cắt dán và óc thẩm mỹ của Huân và Uyển, chị mong ước các em thành công trong nghành mỹ thuật. C̣n Tuần Thờim cậu sinh viên –giáo viên mẫu mực, cũng là “thầy Thời của thỉnh viện Đa Minh” với đức tính giản dị và chịu đựng. Hữu Phước và Văn Minh hai em tuy hay nói ngang nhưng khỏe mạnh siêng năng, và hăng say. Sơn tuy bị tật ở chân, nhưng vẫn nhiệt t́nh lo cho người khac, luôn có mặt trong mọi sinh hoạt và các chuyến đi xa. Tấn ơi ! Sao lâu lắm rồi chị không gặp em ? Đừng bỏ nhóm luôn nhé, em thường nói với chị là em thích công tác từ thiện mà ? Bây giờ em đổi ư rồi sao ? Gia đ́nh đang và thường nhắc đến em, riêng chị lúc nào cũng thích tính em, thường th́ trầm tĩnh nhưng rất sôi nổi khi cần thiết và trong các giờ sinh hoạt. Chị mong em hiện diện đều đặn hơn với Gia đ́nh, chị biết rằng cuộc sống bây giờ ai cũng bận rộn nhưng điều quan trọng là chúng ta biết sắp sếp quỹ thời gian mà ta có phải không Tấn. Thương biết bao, những anh chị em có mặt từ những ngày đầu của Gia đ́nh đă có 5 năm hoạt động khi Gia đ́nh lên 5 tuổi, đó là chị Thanh Thúy (Nga) chị nuôi của nhóm, Diễm Thúy (hai chậu hao), Đinh Hồng (bé Mười) và Tâm Anh. Các em Mỹ Ly, Mỹ Hạnh, Kim Thảo nhiệt t́nh và dễ thương… cùng tất cả các bạn mới vào sau này. Kim Hường cô bạn nhỏ nhắn nhưng lanh lợi. Rồi Hồng Lan và Thi Hiếu, cặp bài trùng một mập một gầy; Ngọc Hân tuy ít nói nhưng giàu t́nh cảm, các bạn Hoàn Thiện, Phước Hải, Xuân Chính và Huy Linh rất siêng năng đi họp và thường có mặt trong các chuyến công tác sau này… Cùng tất cả các anh chị v́ bận công việc nên chỉ sinh hoạt phong trào như các anh chị Mộng Lan, Đặng Dung, Kim Hoàng, Nguyễn Thúy, Băng tâm, Đ́nh Minh Dù sao Yến xin chân thành cảm ơn các bạn đă dành cho Yến biết bao là niềm vui tuyệt vời. Nhân đây chúng con cũng xin cảm ơn quư cha, quư thầy giáo xứ Đa Minh và các nhà ân nhân đă yểm trợ Gia đ́nh trong những năm qua. Các vị đă củng cố tinh thần xă hội của chúng ta. Xin cảm ơn những chuyến công tác đă đưa chúng ta ra khỏi căn nhà nhỏ bè, tham quan nhiều miền đất nước, vừa mở rộng thêm tầm hiểu biết vừa giúp tâm hồn thêm vui tươi, lạc quan, yêu đời. Các bạn biết không ! Hơn năm nay Yến không đến với nhóm thường xuyên, tự nhiên thấy tính ḿnh trầm hẳn xuống, khó kiếm được nụ cười thoải mái, nên tâm trạng dễ buồn bực, khó chịu. Chủ Nhât rồi, Yến đă bật khóc thật nhiều mà từ xưa đến giờ chưa bao giờ Yến mít ướt như vậy. Lúc đó Yến chỉ nghĩ đến nhóm và bật ngồi dậy chạy đến nhà thờ, bước vào pḥng họp, Yến không dám ngước thẳng mặt lên để chào cha linh hướng và các bạn. Nhưng khi bước đến ghế chưa kịp ngồi xuống, Yến đă nhận được những cái bắt tay từ Thời ,Minh, Uyển, Phước và những viên kẹo ngọt mừng ngày 8 tháng 3. Lúc đó Yến mới nhớ đến ngày Quốc Tế Phụ Nữ, nhớ những lời hỏi thăm của các chị Mai Đinh, Thanh Thúy và Tâm Anh…. Làm Yến ấm ḷng và vui trở lại. Một lần nữa Yến cảm nghiệm “Mẹ truyền tin” là Gia đ́nh của ḿnh. viết đến đây Yến lại nghẹn ḷng và không thể cầm được hai hàng nước mắt. Tự nhiên Yến cứ khóc, nguyện xin Cháu một điều :”Xin cho Gia đ́nh chúng con luôn đoàn kết, thân ái, và măi măi giữ nhiệt t́nh thưở ban đầu”. Cuối cùng, Yến không biết những lời tản mạn trên có ǵ sai lỗi chăng, chỉ mong các bạn hiểu cho Yến khi đọc bài viết này. Yến chỉ mong cho Gia đ́nh đạt được những ǵ tốt đẹp nhất. Thân Ái !
|
|