![]() |
|
GIA Đ̀NH MẸ TRUYỀN TIN TÂM T̀NH ... THUỞ BAN ĐẦU (III)
Hoa Hồng : Tâm T́nh Gửi Em Bé Đường Phố Cỏ Xanh : Câu Chuyện Về Một Sân Ga Tâm Anh : Không Ai Thay Thế Được
Văn T́nh LỜI TH̀ THẦM “Cho đi là được nhận lănh”. Một điều xem ra quá nghịch lư và mâu thuẫn, v́ cho đi chính là mất mát, cho đi có nghĩa là ḿnh không c̣n ǵ cả, th́ lấy ǵ mà được nhận lănh. Thế nhưng, chính điều đó làm cho tôi ngày càng thấm thía và cảm nghiệm rơ rệt hơn trong cuộc sống. Cho đi ở đây có thể là tiền bạc, của cải vật chất, nhưng không nhất thiết như thế, đó c̣n là th́ giờ, kiến thức, sức khỏe v.v.. Chắc chắn khi cho đi, ai trong chúng ta không bao giờ muốn người khác phải trả ơn ḿnh, nhưng chính khi cho đi như thế chúng ta đă nhận lại quá nhiếu , từ những lời nghẹn ngào xúc động, từ những ánh mắt thân thương của trẻ thơ, những nụ cưới rạng rỡ, những cái bắt tay tŕu mến, những ṿng tṛn nối kết thân thương. Vâng, với những chuyến đi công tác xă hội, được cùng với những anh chị em Gia đ́nh Mẹ truyền tin, lên “núi” xuống “biển” ,gặp gỡ đủ mọi hạng người ,từ những em bé quê, đến những cụ già da mồi tóc bạc. Làm sao tôi có thể quên được những ánh mắt quá đỗi thơ ngây của những em nơi miền quê heo hút, những tiếng cười vang lên trong nắng ấm, những niềm vui hân hoan tỏ lộ trên khuôn mặt trẻ thơ, khi được cùng nhau ca hát, chia sẻ những món quà nhỏ bé. Làm sao tôi có thể quên được những con người chân lấm tay bùn, hằng ngày phải vất vả cày sâu cuốc bẫm, thế nhưng trong đôi mắt họ vẫn ánh ngời lên niềm vui. Làm sao tôi có thể quên được những con người đơn sơ chất phát, mà nơi họ toát lên một t́nh cảm rất đỗi thân thương, và nhất là cuộc sống chứa chan ân t́nh giữa con người với con người. Xin được cám ơn tất cả những con người đă góp công, góp của cho những chuyến đi CTXH của Gia đ́nh Mẹ truyền tin. Chính trong những chuyến đi này đă giúp cho tôi được mở mang tầm nh́n, thôi thúc tôi cần phải sống sao cho ngọn lửa của t́nh thương luôn được cháy măi nơi tâm hồn, để ánh sáng Chúa Kitô được chiếu rọi trên mọi nẻo đường. Chính trong những chuyến đi này khiến cho tôi càng khám phá ra t́nh thương kỳ diệu của Thiên chúa hiện diện trên mọi nẻo đường trong cuộc sống. Nơi Gia đ́nh Mẹ truyền tin , với những con người từ khắp nơi không quen biết, cùng tụ họp với nhau để chia sẻ với nhau những mảnh đời c̣n nhiều đau thương, mang lại cho họ niềm vui, tiếng hát, và nụ cười cho những tâm hồn bé thơ. Chính điều đó như một niềm tin yêu hy vọng, làm cho tôi hiểu rằng cuộc đời sẽ vẫn măi măi là màu hồng thắm tươi. Màu hồng của yêu thương và hy vọng, màu hồng của niềm vui và hân hoan. Một chặng đường 5 năm đă trôi đi, một thời gian tuy không dài ,nhưng chắc chắn đă để lại nơi mỗi anh chị em trong Gia đ́nh một dấu ấn sâu đậm. Với 5 tuổi đời thật chẳng có là bao so với cuộc đời của con người, nhưng đọng lại nơi mỗi người một t́nh cảm thiêng liêng, những kỷ niệm vui buồn trong những chuyến đi xa. Cũng chính t́nh cảm đó, chắc hẳn sẽ là một điểm nối kết lại với nhau, để cho t́nh yêu giữa mọi thành phần trong Gia đ́nh càng thêm gắn bó và phát triển. Cũng nhân dịp này, tôi xin được chia sẻ những tâm t́nh cũng như những cảm nghiệm khi được chia sẻ với các anh chị em trong Gia đ́nh Mẹ truyền tin. TỪ NGƯỜI NGHÈO… “Người nghèo”, đó vẫn là đề tài mà Chúa Giêsu thường nhắc đến trong Tin Mừng. Có những người nghèo về vật chất, nhưng cũng không thiếu những người nghèo về tinh thân. Trong Tin Mừng, những lời ngọt ngào, dịu dàng, thân ái nhất Cháu Kitô đếu dành cho người bé mọn, nghèo khó. Thật thế những ai miệt mài trong danh lợi, chức quyền, lạc thú của riêng ḿnh cũng phải chuốc lấy những đắng cay, chua xót, phiền muộn. Trái lại một cuộc sống tiêu hao v́ người khác sẽ luôn là một cuộc sống tràn đầy sung măn. Càng đi t́m chính ḿnh, con người càng đánh mất chính ḿnh, càng co cụm trong vỏ ốc của ḿnh con người càng chết dần trong nỗi cô đơn của ḿnh. Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể lấp đầy khi biết đến với tha nhân, đến với những người nghèo khổ mà thôi. Đó là chân lư nền tảng về con người. Con người chỉ thành đạt thực sự ,con người chỉ thực sự là người khi biết sống cho tha nhân. Qua cuộc sống và cái chết của Chúa Giêsu, Ngài khẳng định chân lư ấy và kêu mời con người “ra đi loan báo tin mừng cho người nghèo khó, băng bó những tấm ḷng tan nát, tuyên cáo lệnh xá cho kẻ giam cầm, loan tin cho người mù sẽ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân cứu độ. Vâng chính trong phục vụ, con người mới t́m thấy ư nghĩa cuộc sống. Chính trong những nghĩa cử yêu thương, con người mới t́m được nguồn hạnh phúc đích thực. Chính trong tha nhân con người mới t́m thấy được chính ḿnh. ĐẾN THA NHÂN… Tha nhân chính là h́nh ảnh của Thiên chúa, dù giàu hay nghèo con người vẫn mang dấu ấn của Thiên Chúa. Hạnh phúc của ocn người là chiếm trọn được chính Chúa, và như vậy chỉ khi nào con người dám đến với tha nhân mở rộng ṿng tay nhân ái, nói lên tiếng nói yêu thương, chia sẻ và cảm thông với những đau khổ bất hạnh, và cả những niềm vui cũng như đau buồn ,thành công cũng như thất bại của tha nhân, th́ chính lúc đó con người sẽ được hạnh phúc. Ai trong chúng ta cũng khao khát hạnh phúc. Ai trong chúng ta cũng mong ước được sống an b́nh. Nhưng lắm khi chúng ta chạy theo chiếc bóng mờ ảo củ hạnh phúc hơn là hưởng chính hạnh phúc đang nằm trong tay chúng ta. Chúng ta được hạnh phúc, chúng ta được an b́nh hay không là do chính chúng ta. Hạnh phúc đích thực của chúng ta, niềm vui đích thực của chúng ta chính là Thiên Chúa. Nếu chúng ta để cho Thiên Chúa chiếm ngự, nếu chúng ta để cho Thiên chúa lấp đầy, th́ cho dẫu ngoại cảnh có là bầu trời đen tối đi nữa, chúng ta vẫn cảm thấy an b́nh, hạnh phúc. THỂ HIỆN BẰNG YÊU THƯƠNG Yêu thương là ư nghĩa chính của đời sống nhân loại. Tất cả đếu xuất phát và quy hướng về T́nh Yêu, bởi v́ Thiên chúa là t́nh yêu, v́ thế yêu và được yêu vẫn luôn măi là khát vọng của con người. Kẻ giàu người nghèo, người trí thức kẻ thất học, nam hay nữ, già hay trẻ ai ai cũng mong yêu và được yêu. Đức Kitô mời gọi con người sống yêu thương, nhưng không phải chỉ là t́nh yêu dành cho những người thân, những người ḿnh yêu thương, nhưng t́nh yêu đó đ̣i phải trổi vượt hơn, đó là yêu thương cả kẻ thù của ḿnh. Cả đời sống của Ngài đă nói lên hai chữ yêu thương. Đối tượng của Ngài chính là những người nghèo, những người thu thuế, gái điếm, những người bị bỏ rơi bên lề xă hội, những người cô thế, cô thân, những người không nơi nương tựa. Ngài vẫn yêu thương họ măi măi cho đến cùng. Cho dẫu con người có bất trung, có bội phản Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương con người, bởi v́ Ngài không tự mâu thuẫn với chính ḿnh, v́ Thiên Chúa là T́nh yêu. T́nh yêu đó đă được Đức Kitô thể hiện trọn vẹn trên thập giá, Ngài đă hy sinh đến giọt máu cuối cùng để mang lại ơn cứu độ cho con người. LỜI KẾT Dẫu biết rẳng với thân phận bất toàn và yếu đuối nơi con người, chúng ta cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cũng như Adam cũ bởi đất mà ra, Adam mới là Đức Kitô bởi trời mà xuống, trong tâm hồn của chúng ta vẫn luôn có sự giằng co mănh liệt giữa yêu thương va 2ha65n thù, giữa thiện và ác, giữa tha thứ và kết án. Vâng, một sự mâu thuẫn vẫn luôn sâu xé trong nội tâm của chính tâm hồn chúng ta. Xin Thiên Chúa ,Đấng là sứ giả của T́nh Yêu, của ḷng tha thứ, của sự thánh thiện, và để cuộc đời chúng ta luôn quy hướng về Chúa và sống như Ngài đă mời gọi : “Các con hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương các con”
Hoa Hồng Trước hết, xin lỗi em khi chị dùng thuật ngữ “em bé đường phố” để trao gởi những tâm t́nh này đến với em. V́ quả thật, em không có nơi an cư, không có địa chỉ cụ thể rơ ràng. V́ cơ ngơi của em là vỉa hè, nơi dừng chân của em là đường phố. Và quả đúng như vậy, cơ ngơi của em không có ǵ ngoài vỉa hè, đường phố. Sản nghiệp của em không có ǵ khác ngoài xấp vé số và túi ve chai. Cuộc đời em chỉ hy vọng, chỉ trông chờ vào những tấm ḷng từ bi hỷ xả, và thậm chí, những vỏ lon bia, những túi xốp. Để rồi sẽ góp thành quyết định cho sự sống của em ngày mai. Biết em như thế, hiểu em như thế, nhưng, thú thật với em, chị chỉ biết cho em một lời khuyên : “Hăy sống trong sạch với chính ḿnh và với tha nhân” Và tha nhân như chị đây : chỉ có thể hiểu được ư nghĩa của t́nh yêu và hạnh phúc, khi biết đồng cam cộng khổ và biết chia sẻ đoạn đường của em đă đi qua. Hăy an tâm đến gặp chị, có thể bọn chị không thể giúp em hoàn thành những giấc mơ vĩ đại. Nhưng chắc chắn em sẽ gặp một người chị sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thông cảm, và có lẽ hy vọng chị có thể hiểu được em v́ chị cũng chỉ hơn em năm bảy tuổi. C̣n nếu em chưa tin chị, em hăy tin vào T́nh yêu của Thượng Đế và hăy tin vào cuộc đời c̣n nhiều người quảng đại. Hăy sống b́nh an và vui tươi theo tinh thần lời kinh Ḥa B́nh của Thánh Phanxico Assisi :
“Chính lúc thư tha là khi được tha thứ, Thanh Tâm Chiều 01 tháng 11, tôi cùng Gia đ́nh đi viếng Đất Thánh để cầu nguyện cho các tín hữu đă qua đời. Chẳng mấy chốc chúng tôi đă dừng bước trước cổng Đất Thánh Chí Ḥa. Một con đường cỏ mọc thẳng tấp chạy dài từ cổng lên tới bàn thờ. Tượng chịu nạn khá lớn và trắng xóa, hai bên là những dăy mộ mới quét vôi trắng phau. Tại đây đa số là mộ của các cố Tây, ngôi mộ gần cổng vào là mộ Đức cha Phanxicô X. Trần Thanh Khâm. Lác đác mấy cụ ông, cụ bà, và thanh niên thiếu nữ, vài em thiếu nhi cũng đến viếng. Đốt hương và cắm vào chiếc b́nh để sẳn trên bàn thờ, tôi lùi xa mấy bước, ngước nh́n lên thánh giá, những làn khói trầm bay lên, phảng phất hương thơm như thể lời nguyện bay tỏa trước Thánh Nhan, như đôi tay dâng của lễ ban chiều. Nguyện kinh xong, chúng tôi định lui bước, th́ ḱa, một đoàn trên 30 người bước vào. Chen lẫn những bước chân, c̣n có cả tiếng cười nói và cả tiếng hát nữa. Lửa đă nhóm lên, một quầng sáng huyền ảo đă chúc đầu xuống ngọn lửa. Rồi bó thứ nhất, thứ hai, ba, tư… và bó thứ mười hai. Vị trưởng đoàn tiến đến bàn thờ cắm hương xong, cả đoàn đưa hương đến cắm lên từng ngôi mộ. Từng nhóm hai hay ba người tỏa ra tứ phía, lần lượt cắm hương trên từng ngôi mộ. Những nén hương thơm phảng phất, điểm lên màn đêm những đốm sáng mờ mờ, tỏ tỏ. Một quang cảnh tuyệt vời, lời kinh tiếng hát trổi lên. Giữa trời khuya hôm ấy, tôi đứng lặng cả người. Trên đường về tôi miên man suy nghĩ. Chưa kể đến việc cầu nguyện, chỉ việc người sống thắp hương tưởng nhớ người quá cố, cũng đủ minh chứng rằng t́nh yêu vốn mạnh hơn sự chết. Giữa người sống và người chết vẫn c̣n có mối liên hệ mật thiết nhiệm mầu. Ay thế mà tại sao có người lại bảo chết là hết? Tôi tự hỏi, và đoán biết trong đoàn người trên nhiều người chẳng phải là họ hàng, thân thích của đức cha Phanxico, của các cố Tây hay của linh mục nào trong đó cả ! Thế th́ nhờ đâu họ có được những nghĩa cử cao đẹp ấy ? Hẳn một phần là do ảnh hưởng sâu đậm của đạo hiếu từ ông bà tổ tiên để lại. Và cái đạo hiếu ấy đă được áp dụng vào trong mối tương quan giữa giáo dân và linh mục, v́ biết bao nhiêu gian nan và khó nhọc các vị ấy đă phải chịu cho tin mứng được rao giảng tại quê hương này. Hơn nữa, trong Đức Kitô, mọi người đă trở thành anh chị em “một nhà” với nhau. Một khi đă là anh chị em với nhau th́ không những phải có trách nhiệm với nhau khi c̣n sống mà c̣n có trách nhiệm với nhau cả khi người kia đă nằm xuống nữa. Ngọc Loan Để chuẩn bị cho ngày kỷ niệm sinh hật bốn tuổi của Gia đ́nh Mẹ truyền tin, tôi xin được góp mặt trong tập lưu niệm của chính ḿnh : Những ngày tết vừa qua, trong lúc dạo phố, tôi đă gặp một thiếu phụ nghèo bế đứa con nhỏ xanh xao yếu đuối ch́a tay xin. Lúc đó, túi có tiền, nhưng tôi đă nh́n hai mẹ con với cặp mắt lạnh lùng kiểu “mackeno”, v́ tôi không thích cho tiền “ngoài kế hoạch”. Bỗng dưng tôi nghe thấy người đàn bà ấy lên tiếng “chúc cô và gia đ́nh một năm mới lành” Bất ngờ, hoang mang, lúng túng … đến khi b́nh tâm lại và tôi tự nhủ với ḷng ḿnh : “Chính ḿnh mới là kẻ khó, khi chỉ biết nhận không sẵn sàng sẻ chia. Bà ta vẫn có cái để cho”. Phải làm ǵ đây ? Các bạn ơi ! Hôm đó tôi có lời nguyện với chính ḿnh. Đừng bao giờ bước qua một người đói nghèo mà không cho họ điều ǵ. Nếu không có tiền bạc th́ ít ra cũng lá thái độ quan tâm, một lời nói an ủi. V́ mỗi lần chúng ta dám cho đi th́ h́nh như một bông hoa ở trong tay chúng ta nở rộ. Xuân Lan Thật t́nh cờ tôi đọc được một mẩu chuyện đời thường trong một tờ báo cũ mèm, thế nhưng nó lại thật mới, thật giá trị và thật đẹp trong tâm hồn tôi… - Ăn thêm cái nữa đi con! - Ngán quá con không ăn đâu. - Ráng ăn thêm 1 cái má thương. Ngoan đi cưng! - Con nói là con không ăn mà. Vứt đi ! Vứt nó đi! Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi. Hai đứa bé đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặc. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thắng con trai :”Anh hai thổi sách rồi ḿnh ăn”. Thằng anh phùng má thỏi, bụi đời đă dính quá mức chẳng chịu đi cho, đứa em sốt ruộc cũng ghé miệng thổi tiếp, chính cái miệng háu đói của nó làm chiêc bánh rơi tơm xuống miêng cống hôi hám bẩn thỉu, ch́m hẳn. Con bé thút thít khóc và nói… - Ai biểu anh hai thổi chi cho mạnh! - Ưa, tại anh hết ! Nhưng kem c̣n dính tay nè, cho em ba ngón, anh chỉ hai ngón thôi… Hơn nhiều người chú bé “anh hai” ấy đă sống lệnh truyền của Đức Giêsu mà tôi vẫn hằng tâm niệm mỗi ngày “Đây là lệnh truyền của Thầy : Anh em hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương Anh em” (Gn 15,12) Vậy mà có lần tôi đă thầm so sánh với người Samaritano nhân hậu (Lc 10, 29-37) mà Chúa Giêsu đă nói đến. Giá như tôi có các phương tiện (tiền bạc, của cải …) như người ấy th́ tôi cũng đă có thể xoa dịu cho anh chị em tôi biết bao nhiêu nỗi bất hạnh trong cuộc sống… Bỗng dưng tôi đă hiểu thấm thía hơn rằng tôi có biết bao nhiêu cơ hội và khả năng để biến mọi khía cạnh (cho dù có giới hạn đến đâu chăng nữa) thành quà tặng của yêu thương cho mọi người xung quanh. Và tôi chỉ có thể làm được điều đó nếu tôi dám thốt lên “Ưa, tại tôi !” và sau đó dám chấp nhận thiệt tḥi để “tặng” cho tha nhân của tôi “ba ngón tay dính kem”… Đơn giản thế thôi mà nếu tôi, anh ,chị và mỗi ngưới chúng ta đang sống trên mặt đất này đều làm được như thế, th́ chắc chắn cái thế giới hỗn loạn và quay cuồng trong hận thù, hưởng thụ ích kỷ chủ chúng ta… đă biến thành thiên đường nơi trần thế này từ lâu lắm rồi nhỉ? Nếu mỗi chúng ta thầm tự nghĩ “Để cứu vớt cả sinh linh hăy khởi sự từ những cử chỉ yêu thương nhỏ bé…” th́ chúng ta có quyền tin vào b́nh an, công chính, nhân phẩm và hạnh phúc trên mảnh đất loài người phải không bạn??? Cỏ Xanh Ông Lê Quư Hội vốn là hậu duệ cụ Lê Quư Đôn, là một bệnh nhân tại Viện Ung Bướu Tp.HCM. Năm nay ông trạc lục tuần, dáng người mảnh mai khả ái. Ông niềm nở tiếp đón tôi bên giường bệnh của ông và nói : - Tôi ở đây được hai tháng, hiện nay tôi đang chuẩn bị vô hóa chất toa thứ ba. Mỗi chiều tối tôi đi một ṿng quan sát viện, và một cảm nghĩ đến với tôi : Viện Ung Bướu thực là một “Sân ga” .Nơi đây những người thân yêu ở bên hhau : chồng bên vợ, vợ bên chồng, cha mẹ bên con cái và con bên cha mẹ, từng tuần, từng tháng… tâm sự với nhau rất nhiều trước khi một người ra đi vĩnh viễn. Tôi nh́n ông và đồng cảm với ông trong nhận thức này, tôi góp lời : “Một sân ga yêu thương phải không Bác ?” - Đúng rồi, trong căn pḥng số 311 này chỉ có 4 giường thôi, mà trong hai tháng qua tôi đă chứng kiến 18 người ra đi… Mới đây, có một chị vợ không c̣n tiền để vô hóa chất cho chồng bị K phổi, họ ngồi bên nhau suốt ngày để khóc, và quyết định bỏ cuộc. Trong câu chuyện của họ tôi nghe được lời đề nghị tha thiết của chị vợ : “Xin anh chung một niềm tin vào Đức Kitô với em, để cho lương tâm em được b́nh an”. Dù tôi không theo đạo nào nhưng tôi rất cảm thông với chị ta, nên tôi nói với anh chồng : “Tôi rất trân trọng t́nh yêu của vợ anh. Chị đă hy sinh tất cả cuộc sống thể chất và tinh thần v́ yêu anh. Tôi thiết nghĩ anh nên theo lời đề nghị của chị như một nghĩa cử yêu thương cuối cùng của anh có thể trao cho chị…” Họ đă đi gặp linh mục và anh chồng khi trở về tràn đầy niềm an vui như được giải tỏa một lo sợ nào đó. Anh chồng đă nói với tôi như vậy. Sau đó họ cùng nhau thu xếp về quê, phó thác cho định mệnh, nhưng tôi thấy thái độ của người chồng rất b́nh thản. - Con nghĩ bác đă được một việc rất tốt. - Họ đă cám ơn tôi nhiều và tôi cũng rất vui khi thấy đời của ḿnh c̣n có ư nghĩa cho một ai đó. - Vâng, người ta thực sự cảm nhận được hạnh phúc khi có thể đem lại niểm vui cho người khác. Con từng là một bệnh nhân ung thư và con cảm thấy cuộc sống c̣n rất nhiều ư nghĩa khi con biết sống trong tương quan yêu thương mọi người. - Cô nói đúng, t́nh yêu là phương thuốc thần diệu nhất. - Bác chưa tin vào Đức Kitô, nhưng con thấy Bác đang sống và họat động cho vương quốc T́nh Yêu của Ngài đó. Danh Ngài là T́nh yêu, Nước Ngài là nước T́nh yêu. Ai cảm nhận được sự hiện diện của Ngài th́ người đó dám đối diện với sự chết mà không sợ hăi. V́ Ngài là Thiên Chúa làm người, là con người giống như chúng ta, nhưng là Con Người duy nhất từ cơi chết đă sống lại. - Cô có thể giúp tôi t́m hiểu về Đức Kitô? Tôi có nghe nói về cuốn Tân Ước ,cô cho tôi mượn đọc, sớm hết sức trong thời gian tôi c̣n có thể. - Ngày mai con sẽ đem biếu Bác một cuốn. Chị Hoa bên pḥng số 308 cũng đă đọc, đă tin và xin rửa tội. Hôm nay, chị đang hấp hối, nhưng chị vừa tâm sự với con : “Từ ngày tin vào Đức Giêsu, em thực sự không sợ chết .Em đă có chủ rồi, Thiên Chúa là ông chủ quyền năng yêu thương em. Em đi một ḿnh vào cái chết giữa bóng đêm cuộc đời nhưng vẫn thấy b́nh an” - Vợ tôi cũng có lần nói với tôi : “Anh không có tín ngưỡng, khi anh chết em biết khấn ai cho anh”. Tôi cũng nghĩ tương tự như cô Hoa. Tôi cũng đă quyêt tâm đi t́m cho ḿnh một ông chủ. V́ nếu không có chủ, sau khi chết tôi sẽ thuộc về ai và đi về đâu? Cô nhớ đem cho tôi cuốn Tân Ước sớm hết sức Sau đó tôi chào tạm biệt ông để trở về pḥng 308 với cô hoa đang hấp hối. Ở bên cô Hoa từ 2 giờ chiều tới 8 giờ rưỡi tối, tôi c̣n có dịp chứng kiến tận mắt thế nào là “lá lành đùm lá nát”. Các bệnh nhân, sẵn sàng chia sẻ cho nhau cả những ǵ thiết thân nhất, phục vụ giúp đỡ nhau tận t́nh. Mỗi người đều đóng góp phần ít ỏi của ḿnh, hùn tiền lộ phí để chị Hoa được đưa về an nghỉ với tổ tiên tại miền Trung, như ước vọng cuối cùng của chị. Tôi liên tưởng tới h́nh ảnh “Sân ga” của ông Lê Quư Hội. Hơn nhiều nơi khác, tại viện ung Bướu này, người với người đă dành trọn t́nh yêu thương cho nhau, đă bán cả sản nghiệp để được sống và chăm sóc người thân yêu, dù chỉ là một tháng, một tuần hay chỉ một giờ tiễn người thân đi “chuyến tàu cuối cùng”.Từng triệu đồng bỏ ra cho hóa chất cũng không giữ lại được mạng sống của người bệnh ung thư đă di căn nặng, nhưng thái độ hy sinh của “những người yêu nhau” đă cho tôi cảm nhận được sức mạnh của t́nh yêu ,t́nh yêu mạnh hơn sự chết, t́nh yêu luôn c̣n măi… Mặc dầu sự ly biệt của kẻ chết người sống là một thực tại, nhưng tôi tin rằng t́nh yêu luôn c̣n măi trong ḷng họ. T́nh yêu trung tín của họ nói với tôi về sự phụ sinh của Đức Kitô. Như thế tại viện Ung Bướu, đằng sau bối cảnh xă hội sần sùi nan giải của nó, tôi đă thực sự khám phá ra trong chính những mảnh đời tàn tạ đó, có những tâm hồn rất cao quư đầy nghị lực phi thường, nếu họ có một người bạn đồng hành để tâm sự. Tôi cũng cảm nhận về nó như một “SÂN GA YÊU THƯƠNG” với những tương giao t́nh người mang giá trị Đức Ai vĩnh cửu và niềm hy vọng, mà Thánh Phanxico Assisi đă xác tín : “Chính lúc hiến thân là khi được nhận lănh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.” Tôi trở về nhà lúc 9 giờ tối. Nh́n lên bầu trời xanh đen thinh lặng, một ánh sao lạ xuất hiện, tôi thầm đọc kinh Lạy Cha với niềm cảm xúc dâng trào. Hạnh Phúc và khắc khoải… Tôi thầm nghĩ : Truyền Giáo trong xă hội hôm nay thật khó khăn, nhưng cũng thật đơn giản. Qua thái độ sống đầy t́nh người với những người nghèo hèn : Tôn trọng họ, lắng nghe, chia sẻ, cảm thông với họ, và nhạy bén nắm bắt những cơ hội thuận lợi để giới thiệu Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ trần gian cho họ. Hoa Mai Trưa thứ sáu, 28.02.1997, trên kênh HTV7 có tŕnh chiếu phim truyện “Tiếng vạc sành”. “Nhọn” là nhân vật chính của phim, một bé trai 14, 15 tuổi .mồ côi cha, mẹ đi lấy chồng khác. Nhọn sống với ông nội đă 70 tuổi, lại mắc chứng nghiện rượu. Nhọn đi làm thuê cho bà con trong làng để hai ông cháu sinh sống, khi th́ đào ao, lúc th́ chở củi, hái dừa. Thay v́ ăn cơm trừa th́ tiền công chỉ c̣n 7.000 đồng/ngày, Nhọn không ăn để lănh 10.000 đồng. Nhọn kết bạn với dăm đứ trẻ đồng cảnh ngộ trong làng. Bọn trẻ rất thương nhau, chỗ nào có việc là chúng hú nhau để cùng làm. Nhọn có phần nhỉnh hơn trong đám trẻ nên trong quan hệ và sinh hoạt luôn đóng vai tṛ quyết định. Một hôm, khi đang làm cỏ cho một chủ vườn, bọn chúng đập được một con rắn lớn, thế là tối hôm ấy chúng tập trung lại để nấu cháo ăn. Đang ăn, một đứa trong bọn lên tiếng :”Ê, tụi bây ơi, cháo ngon thiệt. Không biết mấy đứa con nhà giàu có được chén cháo rắn như ḿnh không ?” Nhọn nói : “Nhưng bọn nó có cha mẹ, lại được đi học là nhất rồi, bọn ḿnh có mơ cũng không được”. Và cả bọn đều nh́n nhau, yên lặng, một tín hiệu tỏ bày sự đồng t́nh với câu nói của Nhọn. Những đứa trẻ trong phim ấy dường như vẫn c̣n nhiếu trong xă hội ta. T́nh trạng của chúng là thế, mơ ước giản đơn của chúng là thế. Đám bạn bè của Nhọn là tiêu biểu cho biết bao nhiêu mảnh đời tương tự và có khi c̣n nghiệt ngă hơn, cay đắng hơn, đang âm thầm lê bước tại những hang cùng ngỏ hẻm của cuộc đời. Các em măi bước đi nhưng không có điểm tới, măi kiếm t́m nhưng không có mục tiêu. Các em vẫn cứ lao trong giông băo cuộc đời mà bến đậu vẫn xa xôi như măi lẩn tránh các em. Em tôi ơi ! Bao giờ cho lá thêm xanh, Và bao giờ ḷng em thôi giá lạnh ?!?
Tâm Anh Trong các chuyến đi công tác xă hội, một địa chỉ đă để lại trong tôi nhiều ấn tượng là cô nhi viện do các ni sư phụ trách tại Chùa Diệu Giác. Sau nhiều lần đến đây, tôi quen thân một cô bé 7 tuổi. Ngọc Lan là tên cháu, khá xinh xắn, nhanh nhẹn và dễ thương. Ni cô phụ trách ở Chùa cho biết : “Khi Ngọc Lan mới được 3 tháng, mẹ cháu đă quấn khăn bỏ ngoài chợ vào ban đêm. Sáng hôm sau, có người qua đường trông thấy mới bế cháu đưa đến Chùa này. Chúng tôi muốn các em cảm thấy tại đây chúng là anh chị em một nhà, sống với nhau trong một mái ấm gia đ́nh, nhưng thực tế chúng tôi chỉ có thể bù đắp phần nào t́nh cảm cha mẹ ruột của các em thôi”. Một lần, Ngọc Lan sà vào ḷng tôi nũng nịu : “Cô ơi cô ! Có mẹ chắc thích lắm phải không cô, cô kể cho con nghe về mẹ đi” Nghe nó nài nỉ thành khẩn, tôi liền nói cho nó về các bà mẹ. Người mẹ nào cũng thương con, người mẹ nào cũng hy sinh tất cả cho con và nếu cần người mẹ sẵn sàng chết cho con nữa. Giàu hay nghèo không quan trọng, có được một người mẹ săn sóc, lo lắng và yêu thương là điều quư nhất trên đời. Đang thao thao bất tuyệt, Ngọc Lan nói một câu làm tôi nhớ đời : “Nhưng cô phải chừa cái bà mẹ của con ra ngoài đó nghen”. Trời ơi ! Biết nói ǵ cho cháu hiểu được đây. Muốn cháu vui mà tôi lại làm cháu phải mủi ḷng. Tôi nghĩ đến mẹ của cháu, và t́m hết cách giải thích cho nó bớt buồn : “Cô chưa biết mẹ con, nhưng chắc v́ nhiều lư do trầm trọng lắm mẹ con mới phải làm như vậy. Yên chí đi con ạ, một ngày gần đây thế nào mẹ cũng đến đón con về”. Trấn an nó vậy nhưng về nhà tôi cứ ưu tư măi về người mẹ của cháu. Có thể v́ không được gia đ́nh chấp nhận đứa bé, có thể v́ quá nghèo không thể nuôi con, cũng có thể v́ nó là đứa con ngoài giá thú hay v́ bất cứ thứ lư do ǵ khác… nhưng 7 năm rồi sao chị lại không hề có ư đi t́m lại “giọt máu” của ḿnh như thế được nhỉ ? Thầm cảm ơn các ni cô, những người mẹ nuôi của cháu hiện tại, tôi nguyện cho mỗi người trong chúng ta cũng thấy một phần trách nhiệm trong nỗi khổ của tha nhân. Mỗi lần nhớ đến cháu tôi lại lẩm bẩm một ḿnh “yên chí đi con ạ, thế nào mẹ cũng đến đón con về”. Lan Xuân Chiếc Toyota chạy chầm chậm rồi ngừng trước dăy nhà Dưỡng Lăo của Khu Điều Trị Phong. Cánh cửa bật tung vọng ra những tiếng cười rộn ră lao xao kèm theo những mùi nước hoa, phấn son sực nức mùi của các nhà quư phái ! Tiếng ồn ào của đoàn người sang trọng làm khấy động bầu không khí trầm lắng của nhừng người bất hạnh nơi này. Những người đàn ông vối cái bụng quá khổ và những người phụ nữ áo váy sặc sỡ sang trọng, hỉ hả bưng bê những thùng ḿ gói đặt trẹn các bật cửa, rồi đưa mắt nh́n khắp dăy hành lang dài… Tôi chẳng hiểu họ nghĩ ǵ khi nh́n thấy những con người đang lết ra từ khắp các cửa pḥng : trên các xe lăn, trên những cặp nạng. Họ xấu xí, bẩn thỉu, dị dạng v́ sức tàn phá của bệnh tật ! Đoàn người đứng tụm lại nh́n nhau, chiếc camera cứ” vô tư” thu ngang xoay dọc. Một vài phụ nữ lớn tuổi có lẽ đă quen với công việc từ thiện này, vui vẻ mở các thùng ḿ, rồi đặt vào tay các bệnh nhân, mỗi người hai gói. Những con người đáng thương cúi ḿnh sâu và cám ơn rối rít… Người phụ nữ lớn tiếng hỏi “ C̣n thiếu ai không ?” Một bệnh nhân chỉ vào căn pḥng bên cạnh “C̣n ông già ở trỏng.Ồng bị liệt không ra được”. Người phụ nữ cầm hai gói ḿ bảo cô con gái gần đó cầm vào cho ông già. Cô gái ngại ngùng tỏ vẻ khó chịu nhưng cũng cầm lấy ngoe nguẩy bước đi. Đến trước cửa, cô ngần ngại tḥ đầu vào nhưng lập tức rụt ra ngày và rút khăn tay bịt mũi… Cô ṿng qua cửa sổ gần đó rồi tḥ tay ném mạnh hai gói ḿ vào chiếc giường đang có bệnh nhân nằm co quắp. Bộp ! Một gói trúng đầu ông lăo c̣n gói kia văng xuống đất. Ông già mở mắt ra chỉ kịp thấy chiếc áo đỏ vụt qua. Ông chưa kịp nói lời cám ơn mà !!! Tai ông chỉ c̣n nghe tiếng guốc kho khốc vang lên gấp rút xa dần … Tiếng guốc như những nhát búa đóng vào đầu ông nhức buốt, c̣n trái tim ông lại như đang bị những đế guốc nhọn ấy giày xéo… Ông co rúm người lại như chống chọi với những cơn đau đớn dằn vặt tận tâm hồn.. và trên đôi má nhăn nheo hốc hác ấy người ta c̣n kịp nh́n thấy những giọt nước mắt âm thầm trào ra lặng lẽ như một kiếp người bất hạnh đang qua đi… Minh Chính Ở xóm tôi, có một ông cụ khoảng 75 tuổi, không biết tên thật là ǵ, nhưng cả xóm mấy chục năm nay đều gọi cụ là ông Năm. Cụ sống trong hoàn cảnh nghèo nhưng tâm hồn cụ không nghèo. Cụ không theo một tôn giáo nào nhưng đời sống bác ái của cụ rất ít người “công giáo” nào sánh bằng ! Xin đơn cử một số việc cụ thể như : Đă từ lâu, cứ mỗi sáng sớm khoảng hơn 5 giờ là cụ quét dọn vệ sinh sạch sẽ từ đầu đến cuối xóm. Rất nhiều người thấy hoàn cảnh cụ khó khăn, thỉnh thoảng biếu cụ ít thực phẩm, trái cây, sữa họp… Cụ biểu lô niềm vui và tri ân khi nhận quà, nhưng cụ thường đem chia ngay cho những người mà cụ thấy khó khăn hơn, rất ít khi giữ lại cho ḿnh. Như dịp tết vừa qua, có người biếu ít gạo thơm, kẻ biếu bánh chưng, dưa hấu… để cụ ăn tết, chính tôi thấy cụ đem cho người khác hết. Cụ ăn uống rất đạm bạc, hầu như bữa cơm nào của cụ cũng là cơm nguội với ít thức ăn bà con lối xóm cho cụ. Quần áo cũng vậy, cụ được cho những bộ quần áo đẹp nhưng cụ cũng chỉ giữ cho ḿnh đôi bộ thường để mặc, c̣n lại đem cho. Cụ luôn thực hiện như vậy, đến nỗi có người biếu quà cho cụ khó chịu kêu ca : “Ông Năm đúng là mát, thấy cực khổ người ta mới cho, biết không ăn được lâi đem cho người khác th́ ai dại mà cho ổng nữa”. C̣n ông Năm th́ tâm sự : “Tui già rồi chẳng đi đến đâu nên không cần quần áo đẹp, chỉ cần vài bộ không rách dùng thay đổi là được rồi. Về ăn uống, th́ già nên ăn ít và đạm bạc tui thấy dễ chịu hơn”. Tôi nhận thấy gương bác ái của ông Năm rất là phi thường mà tôi cố gắng noi theo. Hồng Loan Lạy Chúa,
Nhiều lúc con muốn làm những nghĩa cử yêu
thương như lời Chúa dạy,
Nhiếu lúc con cảm thấy ḿnh như đánh mất
khả năng yêu thương,
Xin cho con biết trở lại với chúa,
Xin cho tâm hồn con được hồi sinh
Lạy Mẹ Maria, Xin Mẹ hăy luôn hiện diện bên con.
|
|