![]() |
|
GIA Đ̀NH MẸ TRUYỀN TIN TÂM T̀NH ... NHỮNG NĂM ĐẦU Chuẩn bị mừng 15 tuổi, Gia đ́nh Mẹ Truyền Tin trích đăng lại một số bài viết đă phổ biến trong nội san hai tuổi 1995 cũng là cách ôn lại "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy"
Hoa Lan : Con người và cuộc sống B́nh Minh : Niềm Tin Vẫn C̣n Đó Minh Thân : Chia nhau nụ cười và nước mắt Tuấn Thời : Công bằng và kẻ cắp
Giuse Vũ Minh Chính Nằm trong chủ đề Quốc tế Giới Trẻ “Tôi đến cho Chiên Tôi được Sống và sống dồi Dào”, các bài giảng Mùa Vọng 1992 tại giáo xứ Đa Minh, Ba Chuông do Thày Phanxicô Đào Trung Hiệu OP phụ trách, với đề tài “Tuổi Trẻ và Ước Vọng”, đă gợi hứng cho một số bạn trẻ chúng tôi ngồi lại với nhau để cùng thực hiện các công tác xă hội. Tôi c̣n nhớ rất rơ, buổi họp mặt đầu tiên ấy, nhiều người trong chúng tôi chưa một lần gặp nhau, nhưng đă nhận ra nhau trong mối đồng cảm với ư tưởng phục vụ tha nhân. Ba tuần sau, ngày 17-2-1993, chúng tôi chọn tên gọi “Gia Đ́nh Mẹ Truyền Tin” với sĩ số 20 thành viên. Với tôi Gia Đ́nh Mẹ Truyền Tin là gia đ́nh thứ hai. Nơi chúng tôi gặp được những t́nh cảm chân thành. Chúng tôi sống với nhau trong t́nh anh chị em, dưới mái nhà chung Giáo xứ Đa Minh, có “cha” là cha xứ và có “mẹ” là Thày Linh hướng, đă tận t́nh săn sóc và dắt d́u chúng tôi từng bước một. Để yểm trợ cho công tác, chúng tôi gặp nhau hằng tuần vào tối chủ nhật. Có những ngày họp chẳng có đề tài cụ thể, nhưng không đến với nhau, tôi thấy nhớ nhung làm sao ấy. Ngoài ra, chúng tôi c̣n gặp nhau trong những ngày Píc-níc, tĩnh tâm và du ngoạn... Các ngày mừng sinh nhật và bổn mạng được diễn ra cách đơn giản nhưng rất vui và thắm t́nh. Nhờ tập thể, chúng tôi đă thực hiện được một số công tác bác ái, mà với cá nhân không thể nào thực hiện nổi. Tôi cảm nghiệm sâu sắc Lời Chúa “Đâu có hai, ba người tụ họp nhân danh Thày, Th́ Thày ở giữa họ” (Mt 18,20). Và nơi nào có Chúa hiện diện, nơi đó chỉ có thể có niềm vui ... Và tôi liên tưởng đến nội dung bản Thánh ca quen thuộc : Đâu có t́nh yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời, Đâu có ḷng từ bi, là đấy có ân sủng Người, Đâu có ḷng bác ái, th́ Chúa chúc lành không ngơi, Đâu ư hợp tâm đầu, ở đấy chứa chan niềm vui Hiện nay, sau nhiều lần thêm bớt, gia đ́nh có 28 thành viên. Mỗi người đều đang cố gắng trau dồi, học hỏi và góp phần xây dựng “gia đ́nh” ngày một phát triển vững mạnh hơn. Rất mong các bạn trẻ có nhiệt t́nh, hăy mau gia nhập, “gia đ́nh” vẫn mở cửa đón mời .... Băng Tâm Tôi được nhỏ Loan rỉ tai rủ đi chơi đột xuất. V́ ṭ ṃ tôi gật đầu đồng ư và được tháp tùng gia đ́nh Mẹ Truyền Tin trong những ngày cuối năm Giáp Tuất 1995. Tối 24 Tết Địa điểm tới đầu tiên là Phàn Xích Long [Phú Nhuận] thăm ba gia đ́nh nghèo, neo đơn. Mặc dù được mô tả và chỉ dẫn cặn kẽ, tôi vẫn bị té như thường. V́ muốn vào các gia đ́nh này, chúng tôi phải đi qua một chiếc cầu. Trời tối và mưa lất phất, cây cầu không có một bóng đèn nào, cộng với “hai mảnh ve chai” trên mắt, tôi không tài nào bước chính xác và không dưới hai lần tôi bị hụt gị, bởi ván lót cầu tất cả đều là những miếng ván ép “nhỏ nhoi, mảnh mai ” tạm bợ, nhún nhảy theo từng bước chân đi qua. Tôi nghe sau lưng có tiếng Thầy Minh : "Hăy nín thở mà bước”. Tất cả không nhịn được cười. Sau đó, chúng tôi đi thăm các em “t́nh thương” ở Lạc Long Quân do chị Sương nhận nuôi. Trước đây chị Sương cũng là một thành viên Công tác Xă hội như chúng tôi, nhưng một hôm, trong chuyến đi thăm bà con trên miền cao, chị đă bị té xe và trở thành nạn nhân nằm liệt giường. Thế nhưng gịng máu xă hội của chị vẫn c̣n. Chị trở thành Mẹ nuôi của tất cả 14 thiếu nhi bất hạnh hơn ḿnh. Giờ đây các em đang quây quần bên chiếc xe lăn của chị. Khi chúng tôi đến, các em ùa ra đón. Hồn nhiên như gặp những người thân trong gia đ́nh. Tôi cũng run run giọng khi chị Sương hỏi thăm, v́ gương mặt tôi lạ hoắc. Theo như lời của bốn bạn Tấn, Thời, Thúy và Phụng th́ mỗi tuần, ngoài việc dạy chữ, từ tháng 10/94 đến nay các bạn c̣n giúp các em học giáo lư. Thỉnh thoảng các bạn cũng tổ chức cho các em sinh hoạt ngoài trời. Nh́n những gương mặt hớn hở của các em khi nhận những bộ quần áo mới, và bánh mứt các anh chị trao, tôi cũng cảm thấy vui lây. Thật ấm ḷng biết bao trước mẫu gương của chị Sương, dù bại liệt vẫn lo cho người khác và của các bạn trẻ, tuổi “ xấp xỉ ” trên dưới đôi mươi thôi mà đă có được những tấm ḷng nhân ái như vậy. 26 Tết Sáng 26 tết, tôi lại theo các bạn thăm các em chậm phát triển tại . V́ bất ngờ có sự trục trặc về xe cộ, nên măi tới 8 giờ 30 chúng tôi mới có thể xuất phát được. Trên đường đi, nhỏ Yến có lưu ư tôi rằng : các em ở đây không thể kiểm soát được hành động bản thân, v́ vậy phải cảnh giác. Trong giờ tiếp xúc với các em, một lúc tôi đang thả hồn “đi hoang” th́ bỗng giật ḿnh, có ai đó nắm cổ tay tôi giật mạnh, bất th́nh ĺnh tôi bị kéo ngồi thụp xuống, bá cổ tôi, một bé gái thỏ thẻ: "Em thích chị lắm” , tôi đưa mắt cầu cứu, nhưng các bạn tôi ai cũng đang lu bu, ḥ hét cho các em sinh hoạt, t́nh thế trở nên gay cấn, người tôi căng lên như dây đàn sắp đứt. Miệng “cô bạn mới” ađp sát vào má tôi đang “nhiễu” nước tùm lum. “Thôi chết mày rồi” ! Tôi lo lắng trong đầu nhưng không dám phản ứng sợ các em tủi. Đành vậy, tôi nhắm mắt chờ xem cô bé làm ǵ. Hai phút nín thở trôi qua, tôi mở mắt, thấy các bạn đang đứng xung quanh quan sát. Chỉ có một nụ hôn “thân ái” . Tâm Anh lên tiếng mừng cho tôi mới thoát khỏi cơn mê cơn mê : “Trời ơi, hôm nay chị hên lắm đó, cô bé này nổi tiếng hay cắn mà hôm nay nó chỉ “hun” chị thôi là một điềm lạ xuất hiện. Thật hú vía ! 27 Tết Tôi lại theo “gia đ́nh” đi thăm các anh bại liệt ở B́nh Hưng Ḥa. Mọi khi tôi chỉ đi đường này khi có đám tang hay đi viếng mộ, hôm nay tôi đi thăm những người sống, sống với người chết. Vâng, đó là các anh bị bại liệt do tai nạn lao động, tất cả là 10 người, sống chung với nhau trong một căn nhà, phần chính do các bác Ḍng Ba Phan Sinh [xứ Đắc Lộ] tài trợ. Ngôi nhà nằm sâu trong khu nghĩa trang, từ ngoài đường đi vào, sâu hun hút. Người khỏe hơn [ngồi được xe lăn] th́ nuôi người yếu. Các anh thay phiên nhau đi bán vé số trên 3 chiếc xe lăn. Thu nhập một ngày từ 10.000 đến 12.000 đồng, tôi quay sang hỏi anh Mai đang “tập đi”, với số tiền như vậy làm sao đủ sống cho 10 người. Anh trả lời : Gạo th́ có người cho thường xuyên nên chỉ mua rau và thức ăn mặn, c̣n dư lại để dành khi có ai đó đi “thăm Bác sĩ” th́ có tiền mà lo. Nhưng thường thiếu là chính, họa hoằn lắm mới có ngày đủ. V́ các anh bị liệr cả hai chân cho nên rất dễ bị lở loét, đi bệnh viện là chuyện thường, mỗi lần thăm bác sĩ không dưới 30.000 đồng, mà đâu phải một người, có khi trong một tuần bốn anh thay phiên nhau “làm nũng”. Có lúc túng quá phải bán cả xe để có đủ tiền lo thuốc men. Thật là buồn. Nhưng chính các anh lại an ủi, khuyên nhau đừng nản : “V́ cuộc sống c̣n thiếu ǵ những người thua ḿnh, hăy nh́n họ mà sống”. Trên đường trở về, trời tối thui phải đi qua những ngôi mộ dọc hai bên đường, gió thổi qua những bụi tre xào xạc, một chút rờn rợn, nhưng vẫn không làm tôi sợ nhiều, mà điều sợ nhất với tôi tối nay vẫn là câu nói của anh Sỹ khi tôi chào tạm biệt : “Anh rất mong các em, anh cần có sự hiện diện của các em, cần có t́nh người, sự cảm thông, sự chia sẻ giữa người và người; các anh không cần những món quà, những phong b́ tiền mà cần có người để bầu bạn, tâm sự để biết được ḿnh vẫn không bị lăng quên”. Liệu rằng điều các anh mong đó chúng ta “có thể” đáp ứng được không ? Xót xa, ray rứt ! ! ! Hoa Lan Nói đến công tác xă hội, nhiều người nghĩ ngay đến h́nh ảnh “ủy lạo, tặng quà...”. Thực ra chức năng của nó sâu rộng hơn nhiều. Chúng ta phải thực sự nghĩ đến CON NGƯỜI của đối tượng mà ta đă - đang và sẽ giúp. Điều đáng quí nhất của con người là được sống, có nghĩa là phải hội đủ hai yếu tố vật chất và tinh thần. Thế nhưng để được sống, ngoài những người lành lạnh ra c̣n có một số người khuyết tật về vật chất, hay tinh thần, có người bị cả ha I. Chính v́ thế mà khuyết tật của con người không phải là nỗi đau riêng của ai mà là nỗi đau chung của nhân loại. Do vậy, để xoa dịu bớt nỗi đau và làm giảm đi phần nào sự bất hạnh cho người bị khuyết tật, mỗi người chúng ta phải quan tâm giúp họ hồi phục về mặt y học, giúp họ có một cuộc sống b́nh thường như những người “lành lặn” trong xă hội. Chúng ta không nên xem người khuyết tật như là “đối tượng của ḷng từ thiện”. Không coi bố thí “cho ăn - cho mặc” như cách giúp đỡ tốt nhất đối với họ, mà c̣n phải biết rằng họ cũng có những nhu cầu khác ngoài sự “được ăn - được mặc” như sinh hoạt giải trí, học hỏi, thể dục, thể thao... thậm chí cả việc làm nữa. Mục đích của việc phục hồi xă hội cho người khuyết tật là giúp họ ḥa nhập vào xă hội và làm thế nào để mỗi người có thể sống tự lập. Họ không bị lệ thuộc vào ai, họ có kiến thức thường thức có thể lao động và nhất là có mối quan hệ b́nh thường với mọi người. Hoa Hồng Khi gia nhập gia đ́nh Mẹ Truyền Tin, tôi chưa hiểu công tác xă hội là chi ? Ḿnh sẽ phải làm ǵ ? Làm cho ai ? Làm thế nào ?... Hàng loạt câu hỏi đă hiện lên trong tôi. Tuy chưa trả lời được nhưng tôi vẫn cùng một số anh chị em dưới sự hướng dẫn của Thầy ... bắt tay vào những công việc mang tính xă hội. Sau đây là một vài cảm xúc mà tôi đă trải qua Khi biết ḿnh sẽ đi thăm các anh bị bại liệt, tôi thật sự lo không biết ḿnh sẽ phải nói ǵ ? thái độ phải thế nào ? nên vui hay buồn... trước mặt các anh ấy ? Cái mà tôi lo nhất là sợ vô t́nh chạm vào tự ái hay mặc cảm của họ. Nhưng tôi thật bị bất ngờ, v́ hôm ấy các anh đă đóng vai chủ nhà rất xuất sắc, mang dáng vẻ vui tươi, hoạt bát... Và tôi cũng không thể nhớ nổi : ḿnh đă “đánh rơi” cái nỗi lo “canh cánh” bên ḷng khi nào. Đến khi ra về tôi mới giật ḿnh và tự mỉm cười cho cái nỗi “lo xa” của bản thân. Thế mà thấm thoát đă 2 năm tôi ở trong Gia Đ́nh Mẹ Truyền Tin, và các bạn trẻ thân mến, nếu có ai trong các bạn “muốn” hay “thích” đi làm công tác xă hội mà lo sợ như tôi, xin các bạn cứ mạnh dạn lên v́ như tôi vừa kể, chúng ta c̣n phải học nơi những người bất hạnh do hoàn cảnh : khả năng vượt qua mọi trắc trở gian truân, mà vẫn luôn “dễ mến, dễ thương” đồng thời học nơi họ cả ḷng “yêu đời và yêu người” nữa. Lê Phương Con người sinh ra để yêu và được yêu. V́ thế mỗi người đều có những rung động riêng tư trước những bất hạnh của anh chị em đồng loại. Bài viết sau ghi lại một “rung động t́nh thương” đó. Sáng nay đang ngồi bán hàng, bỗng nghe tiếng rao to : “Vé số đây, vé số đây”. Tôi nh́n lại, thấy một em bé bán vé số đang chạy tới. Đó là một bé gái trạc tám, chín tuổi, da ngăm đen, người gầy g̣, khẳng khiu. Em mặc bộ đồng phục của học sinh nhưng đă cũ, chiếc sơ mi tay phồng trắng đă ngả vàng, c̣n chiếc quần dài đen vá mấy chỗ ở đầu gối. Đầu em đội nón tai bèo xanh nhàu nát, sùm sụp che khuất vầng trán lấm tấm mồ hôi. Mái tóc dài được cột túm bằng giây thun ở sau lưng. Trên cổ em đeo lủng lẳng chiếc túi vải nhỏ, đong đưa qua lại mỗi khi em chạy. Em cầm xấp vé số mời tôi : “mời cô mua giúp con vài tấm vé số. Hôm nay con ế quá”. Đôi mắt em đầy vẻ khẩn khoản. Tôi nh́n khuôn mặt hốc hác của em, hai bàn tay khô khốc và nh́n chiếc huy hiệu trường học đă nḥe chữ gắn trên ngực. Có lẽ em là một học sinh nghèo, tranh thủ nửa ngày đi bán vé số để giúp gia đ́nh. B́nh thường tôi ít khi chơi vé số. Nhưng hôm nay trước cô bé này, tôi bỗng thấy thương, gọi em lại và lấy đại một vé hai ngàn. Rồi tôi mời gọi các bạn hàng quen bíết, đề nghị họ mua dùm em. Ánh mắt em sáng lên mừng rỡ, em vội trao cả sấp vé số cho khách chọn, và lanh lẹ mở túi vải lấy tiền thối lại cho một vài người. Ṭ ṃ tôi hỏi : “Gia đ́nh em đông không ?”. “Thưa cô, gia đ́nh con có sáu chị em, con thứ hai, ba mất cách đây đă hai năm, má bán hàng rong, chị hai bỏ học bán thuốc lá lo cho mấy đứa nhỏ đi học. Con dấu gia đ́nh đi làm thêm phụ giúp”. Rồi ngần ngừ em nói thêm : ”Cám ơn cô nhiều, vé số quá trưa mà chưa bán hết con phải bỏ học cô ạ”. Nói xong em chào tôi cách rất lịch sự rồi tiếp tục đi bán ... “Vé số đây, vé số chiều xổ đây”. Tiếng rao xa dần. Tôi nh́n theo, cố ghi nhớ h́nh ảnh em bé bán vé số đang ḥa lẫn trong đám đông mà ḷng cảm thấy vấn vương. Hoàn cảnh đă làm em sớm phải lo liệu như người lớn. Nhanh nhẩu như em mà có điều kiện học hành chắc cũng khá. Tôi cũng nghĩ đến hàng ngàn thiếu nhi cùng cảnh ngộ như em ... Và bỗng tiếc vẩn vơ ... v́ ḿnh lỡ thương mà không thương cho trót. C̣n dư mấy tấm vé số tôi không dám mua nốt, để cô bé có thêm chút giờ ôn bài. Mà biết đâu, lỡ chiều nay vé số của tôi trúng giải lại đặc biệt ? B́nh Minh Chiếc xe nhỏ bé lăn trên đường phố, đôi bàn tay gầy trườn người đẩy xe đi Người ngoài nh́n vào chỉ thấy một mái đầu đội chiếc mũ cũ mèm, rách tơi tả cứ nhấp nhô theo điệu xe lăn bánh. Dưới tấm áo mỏng là một thân h́nh gầy g̣ dị tật, đằng sau để lộ ra đôi chân khẳng khiu, co quắp. Chủ nhân đang nằm sấp trên xe và đôi tay nhỏ được dùng làm “động cơ chính” cho xe lăn bánh. Chiếc xe nhỏ vẫn chậm răi lăn đều trên đường phố. Từ góc phố một chú nhóc chú lon ton chạy lại, thả trên chiếc nón một tờ giấy bạc 200 đồng. Lát sau, một anh đi xe gắn máy đă thắng xe, góp thêm khẩu phần cho thân chủ, rồi một thiếu nữ nhẹ nhàng đặt vào nón một ổ bánh ḿ. Và chiếc xe nhỏ bé vẫn tiếp tục lăn trên đường phố, giữa buổi trưa nóng nực và bụi bặm, chậm răi giữa ḍng xe cộ ồn ào ngược xuôi. Những cảnh tượng ấy diễn ra rất nhanh trước mắt tôi, đă khiến tôi ngồi đó chết lặng trên dĩa cơm vơi nửa ... tôi thực sự cảm động trước những nghĩa cử cao đẹp... C̣n tôi năy giờ cứ b́nh chân như vại. Những hành vi âm thầm nhưng cao quư làm sao. Và tôi tin, tin rằng : dù cuộc sống này dù bon chen vất vả khốn khổ thế nào đi nữa, th́ vẫn c̣n đó bao con người nhân hậu từ bi, rộng lượng, ví như đôi cánh tay dịu dàng xoa vơi đi biết bao nỗi vất vả khổ đau của tha nhân, của một phận người. Theo lời giới thiệu của các Soeur Phan Sinh. Tôi t́m dến căn nhà của các em khiếm thị ở xứ Tân Chí Linh. Sau giây phút ngập ngừng đợi cửa mở, tôi mạnh dạn bước vào bên trong. Một căn pḥng ngăn nắp, sạch sẽ và ấm cúng hiện ra trước mắt tôi cùng những khuôn mặt trẻ thơ ngơ ngác. Các em rất đỗi ngạc nhiên khi nghe tôi xưng tên và tỏ ư muốn đến đây thăm các em. Nhưng khoảng cách ban đầu ấy đă được san đầy ngay, các em xích lại gần tôi và mời tôi ngồi chơi với các em. Các em hát cho tôi nghe và kể chuyện của các em nữa. Qua câu chuyện tôi được biết số lượng tất cả có tám em ở đây, phần lớn đều từ vùng quê lên. Các em được một Soeur và một thầy ḍng Don Bosco và cũng bị khiếm thị như các em, qui tụ về đây sống dưới một mái nhà, được học chữ, làm toán, dạy đàn và cả kỹ năng sinh hoạt nữa... Điều làm tôi thực sự ngạc nhiên khi tận mắt thấy các em đi lại, sinh hoạt và làm việc như những người sáng vậy. Tôi thật sự cảm kích hơn khi nghe B. Tâm sự : “Ở đây, chúng em phải cố gắng học hành tốt và ngoan ngoăn để khỏi phụ ḷng mọi người”. Vậy đó, khi cuộc sống lấy đi của các em đôi mắt thật, các em vẫn c̣n một “đôi mắt” khác, đôi mắt ấy khiến các em cố đáp trả bao tấm ḷng, bao kỳ vọng của người khác gửi gắm cho các em. Tôi từ biệt các em ra về mà ḷng thấy ấm lạ... !... !!... !!... !!... !! T. Đ. M. Nhà bác H. ở đường Trần Quang Khải, nói là “nhà của Bác” cho sang vậy thôi, chứ bây giờ nó đâu c̣n thuộc quyền sở hữu của bác nữa. Ngày xưa, khi c̣n trẻ, hai vợ chồng Bác đă tạo lập ra nó, tưởng rằng có chỗ “an cư” để “lạc nghiệp”, ai ngờ thời thế đổi thay, bác phải cầm ḷng bán nó để qua cơn túng quẫn. Cũng may thân chủ cũng có chút ḷng từ bi cho vợ chồng Bác một chỗ nhỏ để nương náu qua đêm. Đói rét, cùng cực đă làm vợ bác lâm vào ṿng bệnh hoạn. Một ḿnh bác phải chạy tới chạy lui : hết bán bánh, chạy xích lô..., để vừa lo cho cuộc sống vừa lo tiền thang thuốc cho vợ. Khổ nỗi, theo thời gian, bệnh tật của vợ bác càng trở nên nguy kịch hơn, đến phải nằm liệt giường, tiền thuốc thang tốn kém ngày càng nhiều. Thân bác đă gầy lại gầy hơn. Gia đ́nh chúng tôi biết bác trong giai đoạn này, và đă tạo điều kiện giúp bác có “tiền cọc” thuê xích lô kiếm gạo ... Điều khiến chúng tôi cảm động : đó là, ngày ngày ... Bác không bao giờ than thở khi một ḿnh phải xoay sở mọi thứ chuyện. Bác chăm sóc cho người vợ đau yếu thật tận t́nh, có khi bác phải nhịn đói để dành tiền mua thuốc. Lâu lâu có chút quà của các “mạnh thường quân”, bác cũng đổ cả vào trang trải thuốc men. Ngoài những lúc rong ruổi “chợ đời”, bác vẫn hằng túc trực bên vợ : lo lắng, chăm sóc, không một lời than, không một câu trách, hết mực thương yêu. Không chỉ có vậy, bác c̣n năng t́m đến gặp các Cha xin “thuốc thiêng liêng” cho bác gái, và như bác thuật lại, dâng những lời kinh âm thầm thâu đêm lên Chúa. Nhất là những ngày cuối đời của bác gái... việc bác thức trắng ba bốn đêm liền là chuyện thường t́nh. Khi vợ bác mất, bác cũng cố gắng lo cho vợ Bác có được một “đám tang” tốt đẹp. Giờ đây, chỉ c̣n lại ḿnh, hàng ngày bác vẫn đạp xích lô kiếm sống, và cầu nguyện cho người vợ quá cố. Mỗi lần chúng tôi đến thăm Bác, Bác vẫn lạc quan khoe “Lớp rày đạp xe cũng khá lắm” và cười rất tươi. Quả là hiếm có ai được như Bác : một mẫu gương thủy chung, tận tụy. Trước bao thách đố của cuộc đời, Bác vẫn giữ trọn lời đoan hứa ngày xưa, trước bàn thờ Chúa.
Minh Thân Theo lệ thường, cứ nói đến nhóm công tác xă hội hay từ thiện nào đó, ai cũng nghĩ rằng ở đó tập trung những “chuyên viên” chuyên lo việc giúp đỡ người nghèo khổ, những kẻ bất hạnh yếu thế cộ thân ... về vật chất, cơm, áo, gạo, tiền, thuốc men ... đôi khi cả về tinh thần nữa. Họ (những chuyên viên) thật đầy đủ và hạnh phúc ? Tôi cũng nghĩ như vậy đấy. Nhưng mọi sự đă thay đổi trong tôi kể từ một tối nọ : Tôi nhớ rất rơ hôm ấy, chúng tôi nhận được tin báo anh trai của chị V., một thành viên trong nhóm chúng tôi, vừa mất. Chúng tôi hối hả người nọ báo người kia cùng nhau đến chia buồn với chị và gia đ́nh. Trong bầu khí đau buồn của tang gia, chúng tôi đứng quanh linh cữu người quá cố, hiệp dâng lời cầu nguyện cho linh hồn Phêrô, mong Chúa cho anh được sớm hưởng nhan thánh Chúa. Buổi cầu nguyện này, có lẽ cũng sẽ trôi qua b́nh lặng như bao buổi cầu nguyện khác, nếu như sau lúc mọi người giơ tay làm dấu thánh kết thúc không xảy ra sự cố bất ngờ : Chị V., em của người quá cố, thay mặt cho gia đ́nh đôi có lời cảm ơn : “Tôi cảm ơn tất cả các Anh Chị Em đă đến chia buồn với... anh... của tôi”. Nước mắt giàn giụa, giọng chị nấc nghẹn, và chị nức nở không sao nói được nữa. Vừa lúc đó, tiếng nói trầm trầm run run của người Cha cất lên khỏa lấp cho chị : “Để ba nói thay... cho con” . Sự kiện bất ngờ khiến tôi như khựng lại. Tôi đưa mắt nh́n chị. Chị V. đấy ư ? Có thật là chị không ? Thường ngày, chị vẫn là người đầy cá tính mạnh mẽ, giờ đây đang nghẹn ngào không nói lên lời. Chị khóc v́ sẽ vĩnh viễn mất đi người anh ? Hay khóc v́ mối t́nh thân của chúng tôi đang hiệp thông chia sẻ nỗi đau ? Những giọt nước mắt của chị lúc này có lẽ v́ cả hai. Chị V. nhỉ ? Cùng những giọt nước mắt của chị, tư tưởng mê muội, cứng ngắc của tôi cũng như ̣a vỡ ra, tôi như được “Giác ngộ” và lúc này tôi hiểu thấm thía rằng : Chúng tôi - những thành viên trong gia đ́nh Mẹ Truyền Tin - vẫn mang thao thức đem chút niềm vui cho đời, cho những người đau khổ, mà chưa nhận ra rằng mỗi người chúng tôi hơn ai hết cũng rất cần có được sự cảm thông, gắn bó, sẻ chia, nâng đỡ của nhau, và của cả tha nhân nữa. Đâu phải mỗi thành viên chúng tôi chỉ hiệp thông chia sẻ với nhau trong những chuyến công tác đó đây, trong những buổi họp hội thảo luận, những lúc sinh hoạt sôi nổi rộn ră lời ca tiếng hát cùng những tṛ chơi sôi động thôi, mà chúng tôi c̣n được gọi mời sống gắn bó, thân t́nh, tương trợ, yêu thương nhau như trong một gia đ́nh. Như chúng tôi vẫn thường bảo nhau : nhóm Mẹ Truyền Tin là gia đ́nh thứ hai, trong đó mỗi thành viên luôn ư thức rằng ngoài những công việc “từ thiện, bác ái” chúng tôi cùng nhau phục vụ tha nhân, th́ cũng rất cần lắm lắm những viện “từ thiện, bác ái” chúng tôi phải làm cho chính ḿnh và cho nhau nữa. Xin hăy bên nhau trong niềm vui và nỗi buồn. Xin hay chia nhau cả nụ cười lẫn những giọt nước mắt, bạn nhé. Tuấn Thời Như thường lệ, cứ đến ngày thứ ba và thứ bảy hằng tuần, chúng tôi - một số giáo lư viên thuộc gia đ́nh Mẹ Truyền Tin - đến hướng dẫn giáo lư cho một số trẻ em mồ côi tại Lạc Long Quân, Tân B́nh. Một buổi tối thứ ba, khi vừa đến nơi, đang chuẩn bị dạy học, tôi tinh ư nhận ra được “h́nh như trong nhà có chuyện không vui”, hỏi ra th́ mới biết được nhà mới mất xe đạp. Điều khác thường là chiếc xe đạp bị mất không phải của nhà, mà là của một “giáo viên thiện chí” như tôi, cũng mỗi tuần hai buổi đến giúp các em về mặt văn hóa. Thoáng chốc, tôi tự thấy lo lo cho chiếc xe đạp của ḿnh... Tại sao lại có chuyện đó nhỉ ? Ai lại chọn nhân vật đang thực thi công tác bác ái, chia sẻ cho người khác niềm vui, để “cưa xẻ” đi niềm vui nhỏ của họ ? Thật ngớ ngẩn... Thế mà cũng hỏi. “Xă hội” mà ! Nếu như nắng - mưa, đêm - ngày, đen - trắng... là những cặp song hành dù trái ngược nhau, th́ tại sao lại không nhỉ, giữa “công b́nh” và “kẻ cắp”, giàu - nghèo, sướng - khổ... cũng là những yếu tố song hành trong xă hội vậy. Điều đáng buồn là trong một xă hội đang trên đà phát triển với những thành tựu khoa học kỹ thuật th́ đạo đức con người có nhiều nguy cơ suy thoái. Trong khi “công bằng” đang được kêu gọi và cổ vơ khắp nơi, th́ “kẻ cắp” chính hắn cũng đang tinh vi, ŕnh rập, len lỏi để đục khoét khắp chốn ... “Kẻ cắp” ấy, chính hắn, đă lấy đi rất nhiều, và hằng ngày gây nên bao nhiêu tai họa cho con người, dù người đó nghèo hay giàu, hạnh phúc hay bất hạnh... ngay cả mạng sống người khác hắn cũng sẵn sàng lấy đi. Hắn đó, hắn hiện diện trong mọi nơi, mọi lúc, từ trong gia đ́nh đến trường học, từ trong xí nghiệp đến ngoài đường, hắn luôn chực chờ để quấy phá. Hắn không có chân dung. Hắn luôn nhắc con gười phải “cảnh giác” lẫn nhau. Phải chăng “công bằng” và “kẻ cắp” là hai yếu tố song hành bất khả phân ly ? H́nh như thế. Nếu không, làm ǵ có chuyện người dạy học mất xe đạp; nếu không th́ làm ǵ có chuyện thầy th́ khan cả cổ để giảng bài c̣n tṛ th́ lim dim ngủ. Và c̣n nhiều nữa, nhiều nữa, chúng ta vẫn chẳng dung dưỡng cái xấu trong ḿnh, khiến “công bằng” và “kẻ cắp” cùng song hành đó sao ? Nếu như nắng mưa, ngày đêm... những yếu tố trái ngược nhau đó đă hỗ trợ nhau, tác động lẫn nhau để làm nên yếu tố trái nghịch, th́ ngược lại, “công bằng” đ̣i ta phải đấu tranh loại trừ “kẻ cắp”. “Kẻ cắp” ở ngay trong ta, khi ta bất công với những người chung quanh. “Kẻ cắp” ở ngay trong ta, khi chúng ta không biết tôn trọng khả năng, tài sản và nhân phẩm của tha nhân. Kẻ cắp ấy luôn xúi giục chúng ta bớt xén mọi thứ khi tưởng không ai kiểm soát. Để xây dựng một xă hội không phải sống “dè chừng” phải chăng chúng ta phải góp phần loại trừ “kẻ cắp” ấy mỗi ngày ?! |
|