![]() |
|
HÀNH TR̀NH CỦA L̉NG NHÂN ÁI
Gia đ́nh Mẹ Truyền
Tin - chuyến thăm Trại phong Sóc Trăng,
Trang Thơ Chúng tôi bắt đầu cuộc hành tŕnh lúc 1giờ30 sáng, từ giáo xứ Đa Minh – Ba Chuông để đến với những anh em phong cùi bệnh tật, những gia đ́nh nghèo khổ bất hạnh vừa bị tàn phá nặng nề bởi băo lụt ở miến tây sông nước. Khi xe vừa đến ngoại ô thành phố anh em chúng tôi cùng nhau đọc kinh cầu nguyện cho hành tŕnh truyền tin đuợc b́nh an. Những tiếng hát và nụ cười vang lên trong màn đêm tĩnh lặng làm cho tinh thần anh em chúng tôi ai cũng phấn chấn hắn lên. Chúng tôi vui mừng và hạnh phúc v́ được mang đến cho những người anh em ḿnh tin mừng của ḷng nhân ái trong t́nh huynh đệ của Chúa Kitô. Chúng tôi những sinh viên, học sinh, công nhân… khắp mọi miền đất nước với nhiều nghề nghiệp khác nhau, cùng nhau quy tụ lại trong gia đ́nh truyền tin Đa Minh – Ba Chuông. Hành trang chúng tôi mang theo chí một ít nhỏ vật chất nhưng có một điều lớn hơn cả đó là t́nh yêu thương, ḷng nhân ái sẻ chia chân thành. Chúng tôi háo hức mang đến cho những người nghèo khó nụ cười thân thương,những người phong cùi niềm tin yêu cuộc sống. Sau nhiều giờ hành tŕnh chúng tôi cũng đến được địa chí đầu tiên đó chính là trại phong Sóc Trăng. Lúc này là 8 giờ 20 rồi chúng tôi chẳng kịp ăn sáng, ai nấy đều vội vàng vận chuyển bánh kẹo, quần áo, vải vóc… để gửi tặng cho các anh em phong cùi. Bước vào trại phong chúng tôi mới cảm nhận được những mất mát và đau thương mà họ phải gánh chịu. Một không gian gần như là tách biệt với cộng đồng bên ngoài. Họ chí toàn những người cụt tay, cụt chân… sống chung với nhau. Cuộc sống thiếu thốn cả về tinh thần lẫn vật chất. Tài sản họ chẳng có ǵ ngoài những bộ đồ đang mặc và một vài vật dụng nhỏ khác mà thôi. Thậm chí chỗ họ nằm nghỉ cũng chỉ là một góc pḥng hay hiên nhà của Trại Phong vậy. Đôi khi trong một căn pḥng có tới bốn gia đ́nh phong hủi ở chung với nhau trong bốn góc pḥng. Có những gia đ́nh bị phong hủi cả hai vợ chồng và thậm chỉ cả con cải họ nữa.
Chúng tôi nhận thấy rơ nét mặt vui vẻ và hạnh phúc của anh chị em khi nhận những món quà nhỏ từ chúng tôi, dù đó chỉ là những gói ḿ tôm, những bộ áo quần cũ … hay chỉ là những lời thăm hỏi sẻ chia. Đặc biệt khi biết chúng tôi là những anh chị em thuộc nhiều tầng lớp, vùng miền khác nhau trong gia đ́nh Truyền Tin Đa Minh – Ba Chuông. Phải làm những công việc như giữ xe, bán hoa, bong bóng, chụp h́nh….để lấy kinh phí hoật động công tác từ thiện th́ họ xúc động vô cùng và niềm hạnh phúc như được nhân lên. Lúc này tôi chợt nhớ đến câu nói của đại văn hào Shakespeare “Ḷng nhân từ không có tính cách khiên cưỡng, công ơn của nó như mưa trên trời rơi xuống, tưới mát cả người cho cũng như người nhận.” Thật vậy, chúng tôi đến với những anh chị em bệnh tật, nghèo khó không phải chỉ để trao tặng hay ban phát nhưng chúng tôi cũng nhận lại rất nhiều. Hành trang chúng tôi mang đi là những ǵ thuộc về thực thể vật chất , khi trở về th́ không con nữa. Nhưng chúng tôi lại nhận thêm rất nhiều đó chính là sự thương yêu và quư mến của anh chị em. Đó là hành trang mà chúng tôi mang theo suốt cuộc đời, nó sẽ giúp chúng tôi h́nh thách nhân cách bản thân và trưởng thành hơn trong cuộc sống. Đây chính là những món quà giá trị nhất mà chúng tôi nhận đựơc từ những người anh em. Nó sẽ mách bảo cho chúng tôi biết trân trọng những giá trị cao cả trong cuộc sống mà Chúa đă ban tặng cho và biết sẻ chia hơn với những mảnh đời bất hạnh hơn ḿnh. Chúng tôi đến với anh chị em ḿnh không đơn gián bằng những món quà nh́n thấy được mà bằng cả trái tim yêu thương, sẻ chia và ḷng nhiệt thành của ḿnh. Rời Sóc Trăng chúng tôi tiếp tục hành tŕnh đến với bà con giáo dân xứ Cây Buốm Cà Mau. Đây là một xứ đạo nghèo nằm rất xa trung tâm thành phố, giao thông đi lại khó khăn, v́ không thể đi đường bộ vào nên chúng tôi phải đi ghe mất gần hai giờ. Hai chiếc ghe cứ đua nhau nhẹ lướt, rẽ hết nhánh song này rồi đến nhánh sông khác. Dọc hai bên bờ sông chí là cây cối và lác đác vài ngôi nhà lá cọ đơn sơ. Xa xa bên bờ ḍng sông thân yêu ngôi thánh đường đă hiện lên thật cung kính giữa một miền quê sông nước. Các thành viên đoàn chúng tôi ai nấy cũng cảm thấy tự hào và vô cùng cảm động trước sự đón tiếp ân cần,chu đáo của cha sở, các xơ ….cũng như bà con giáo dân nơi đây. Họ đă dành cho chúng tôi những nụ cười thân thiện, ánh mắt hân hoan, rồi cả những băng rôn đón chào đặc biệt hơn cả là một sân khấu hoành tráng đă được chuẩn bị sặn công phu. Tất cả những điều đó đă đủ để khắc họa lên sự mong đợi và t́nh cảm sâu sác mà bà con nơi đây đă dành tặng cho chúng tôi. Ngay đêm nay thôi bằng tất cả tấm ḷng và sự nhiệt thành chúng tôi sẽ mang đến cho họ một buổi biểu diễn văn nghệ thật vui vẻ, hạnh phúc và lắng đọng trong t́nh cảm những anh em Kitô hữu với nhau. Tiếng đàn ngân lên cùng tiếng hát vang vọng cả một vùng quê thanh b́nh kèm theo những tràng pháo tay làm cho không khí ngày hội trở nên sôi động hẳn lên. Đêm văn nghệ càng trở nên sôi động với sự góp mặt của các em thiếu nhi và bà con ở đây. Cuộc sống nơi đây ít khi có được những hoạt động nghệ thuật như thế này nên khi nghe tin đoàn chúng tôi đến đă rất háo hức đến xem. Không chỉ anh chị em giáo dân mà cả những anh chị em ngoại giáo cũng đến rất đông. Dù đêm đă về khuya nhưng không khí vẫn c̣n rất nhộn nhịp và chẳng ai muốn ra về dù chương tŕnh chính thức đă kết thúc. Vậy là những bài hát đơn ca hay song ca giữa các chàng trai cô gái lại đươc vang lên xen lẫn trong tiếng hát của các cụ già…rồi cả những củ khoai vừa luộc xong c̣n nóng hổi cũng được mang ra . Tất cả họ đều có chung cảm xúc phấn khới, hạnh phúc đan xen. Buổi giao lưu văn nghệ kết thúc trong niềm vui và sự lưu luyến, ấm áp t́nh người, ngày mai sẽ gặp lại nhau trong không khí từng bừng của hội chợ. Vậy là một đêm đă qua cùng với giáo dân Cây Buốm, sáng nay chúng tôi lại tổ chức vui chơi hội chợ cho các em thiếu nhi Cây Buốm thân yêu. Chưa bao giờ tôi tham gia tổ chức vui chơi hội chợ như thể này nên tâm trạng của tôi vừa lo vừa tự hào khi mang niềm vui đến cho người khác. Với thao tác nhanh gọn từng nhóm ba người một chúng tôi có mặt ở các gian hàng vui chơi hội chợ. Cứ mỗi lần ai đó trúng thưởng lại có thêm tiếng ḥ reo và thêm niềm vui. Dù phần thưởng chỉ là quyển vở,cây bút, gói kẹo….hay gói ḿ thôi nhưng cũng đủ để mang đến cho các em những niềm vui và nụ cười mà trong đó có cả t́nh thần ái của anh chị em Truyền Tin. Sự rạng ngời hạnh phúc trên khuôn mặt các em chính là hạnh phúc và là động lực thôi thúc chúng tôi tiếp tục hành tŕnh của ḷng nhân ái. Hành tŕnh về miền tây của chúng tôi có thế sẽ kết thúc nhưng ngọn lửa hành tŕnh của ḷng nhân ái trong đại gia đ́nh Truyền Tin sẽ không bao giờ tắt và c̣n tiếp tục tỏa sáng trên mọi nẻo đường. Trên con đường truyền tin dẫu biết rằng c̣n lắm gian nguy nhưng chúng tôi quyết một ḷng lên đường để đến với những người anh em bất hạnh và kém may mắn hơn ḿnh. Đến giáo xứ Cây Buốm này tôi rất khâm phục và trân trọng tinh thần sống đạo của anh chị em nơi đây. Dù cuộc sống c̣n nhiều khó khăn nhưng họ luôn tín thác vào Chúa. Họ phải đi bằng ghe hằng tiếng đồng hồ để đến tham dữ thánh lễ chúa nhật. Có những hôm v́ đường xa Cha Xứ đến muộn họ phải ở lại tham dữ thánh lễ buổi chiều và cùng nhau ăn tạm bữa trưa bằng những gói ḿ để ở lại tham dữ thánh lễ vào buổi chiều. Thể nhưng họ vẫn rạng ngời hạnh phúc khi được cùng nhau đến với Chúa và ca ngợi danh thánh Ngài, họ ra về trong niềm vui hân hoan khi có Chúa ở cùng. Buổi chiều chúng tôi chia tay nhau để trở về lại thành phố. Giờ phút chia ly bao giờ cũng lắng đọng trong ḷng người đi và ở lại những lưu luyến thân thương. Những lời chúc chân thành, những cái bắt tay thân thiện, những cái ôm thân t́nh và cả những ánh mắt lưu luyến nữa chúng tôi dành tặng cho nhau. Bước lên ghe ḷng c̣n trịu nặng nghĩa t́nh, nụ cười ẩn hiện nhớ thương, ánh mắt sâu thắm phút chia xa rồi cả những giọt lệ rơi trong sự xúc động thắm đượm tinh thân ái. Chuyển đi đă để lại cho tôi biết bao điều suy nghĩ và trăn trờ. Tôi và các bạn là những người may mằn và hạnh phúc v́ được lành lặn, chúng ta có cái để ăn, có cái để mặc, thậm chí c̣n dư giả. Thể nhưng đôi lúc chúng ta đă không biết quư trọng, sống thiếu trách nhiệm với bản thân, gia đ́nh và xă hôi. Bên cạnh đó c̣n biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh khổ đau cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Chúng ta hăy cùng nhau thắp lên ngọn nến của ḷng nhân ái trong trái tim ḿnh để làm ấm ḷng những ngừơi anh em vùng sâu vùng xa c̣n nhiều thiếu thốn, những hoàn cảnh khó khăn v́ thiên tai, bệnh tật. Hăy ra đi mang tin vui đến với họ, truyền cho họ tin mừng của Chúa qua chính việc làm của anh em. Ngọn nến sáng ư nghĩa nhất là ngọn nến biết tự đốt cháy ḿnh để chiếu sáng tất cả. Bạn và tôi chúng ta cùng nắm chặt tay nhau, hy sinh thời gian, bớt chút vật chất…để giúp những ngừơi anh em bớt đi phần nào khổ đau bất hạnh. Ước ǵ ngày càng có nhiều tấm ḷng nhân từ, có nhiều hành tŕnh của ḷng nhân ái biết t́m đến để chữa lành những vết thương ḷng đang nhói đau trong trái tim những mảnh đời nghèo khổ, bệnh tật ....Mong sao một ngày nào đó thế giới không c̣n khố đau và con người luôn biết yêu thương con người.
|
|||||